BÀI RẤT HAY CỦA Ô. TRƯƠNG NHÂN TUẤN

Standard
Hôm qua về trước tui lai kờ ông Trương Nhân Tuấn nhưng mà kể từ bài này thì tui lốp vờ ổng thiệt ta ui. Mời quý bà con đọc.

Bàn về Sài Gòn – ‘Hòn ngọc Viễn Đông’

  • 7 tháng 4 2016

Sài Gòn, nay được gọi là Thành phố Hồ Chí MinhImage copyrightasiabooking.com.vn

Sài Gòn từng được mệnh danh là “Hòn ngọc Viễn Đông”, “từng là số một của khu vực”, đúng như lời của ông Đinh La Thăng vừa nhắc trên báo chí.

Mơ ước của ông Đinh La Thăng, xây dựng lại để Sài Gòn trở thành “Hòn ngọc Viễn Đông”, là một ước mơ đẹp, chắc chắn sẽ được sự đồng tình và chia sẻ từ nhiều thành phần dân tộc. Vấn đề là xây dựng lại với mô hình nào?

Sài Gòn, thành phố được quân viễn chinh Pháp xây dựng trên vùng đầm lầy, từ những năm 1860. Đô đốc Bonard dự kiến một thành phố “quan trọng”, bao gồm Chợ Lớn, cho một dân số 500.000 người.

Mô hình thành phố là một Paris thu nhỏ, (vì vậy Sài Gòn ban đầu mệnh danh là Petit Paris – Paris thu nhỏ), như mong muốn của những thủy sư đô đốc Pháp, những người đầu tiên tham gia cuộc viễn chinh phân xẻ Trung Hoa.

Những công trình đầu tiên xây dựng ở Sài Gòn hiện nay là do thợ thầy ở Hồng Kông, những người được mời về, vì có kinh nghiệm về xây dựng trên vùng đầm lầy.

Đối thủ lợi hại của Pháp trong khu vực, về quân sự cũng như kinh tế chiến lược, dĩ nhiên là Anh Quốc.

Ở phương diện cạnh tranh về hình ảnh trên trường quốc tế, hai đế quốc Anh và Pháp luôn có dịp là phô trương.

Sài Gòn (Hải Phòng và Hà Nội) được Pháp dốc sức xây dựng để cạnh tranh với Singapore và Hồng Kông của Anh.

Xuất xứ của tên gọi “Hòn Ngọc Viễn Đông”

Thành phố Hồ Chí MinhImage copyrightGetty

Danh xưng “Hòn ngọc Viễn Đông” xuất hiện để chỉ cho Sài Gòn, thủ đô Đông Dương về kinh tế (và ăn chơi), cạnh tranh với “hòn ngọc Viễn Đông” của Anh là Singapore.

Hà Nội được xây dựng để trở thành một “thủ đô văn hóa” của Đông Dương. Tất cả các trung tâm văn hóa của ba xứ Đông Dương đều tụ tập ở đây. Còn Hải Phòng, nỗ lực của Pháp để cạnh tranh với Hồng Kông cũng rất lớn lao. Điển hình là công trình xây dựng đường xe lửa Hải Phòng – Vân Nam, với cây cầu nổi tiếng thời đó là cầu Long Biên (trước đó có tên là Paul Doumer, viên thống sứ chủ trương phát triển kinh tế các xứ thuộc địa).

Mới đây, ông Trương Thái Du viết bài trên BBC, so sánh hơn thua giữa Sài Gòn và Singapore. Bài viết nói: “Việc ngợi ca “hòn ngọc Viễn Đông số một” và “Singapore mơ thành Sài Gòn” chỉ là suy nghĩ của những người Việt Nam Cộng hòa hoài cổ và dí dỏm sau 1975.”

Dĩ nhiên danh xưng “Hòn ngọc Viễn Đông” không hề đến từ suy nghĩ của những người VNCH hoài cổ, mà đó là một sự thật lịch sử, là mục tiêu xây dựng thuộc địa của đế quốc Pháp. Việc này có thành hiện thực hay không, đọc lại sử sách của Anh, hay của các nước chung quanh ta có thể kiểm chứng.

“Hòn ngọc Viễn Đông” cũng là lời tán dương trên đầu môi chót lưỡi của những chính trị gia, những nhà “sành điệu ăn chơi” sống trong thời kỳ đó.

Sài Gòn, “Hòn ngọc Viễn Đông”, là chốn “phồn hoa đô hội”, nơi nhà giàu khoe tiền của. Thời đó, tài phiệt quốc tế trong khu vực, nếu không đi Paris mua sắm, thì người ta qua Sài Gòn. Không ai đi Vọng Các hay Singapore. Chơi bời, cờ bạc, hút sách… cũng vậy, không ai đi qua các thuộc địa của Anh. Sài Gòn là nơi những “đại gia” các nước đến đốt tiền.

Lời phê bình của Phạm Quỳnh, dẫn trong bài viết của Trương Thái Du cho rằng hải cảng Singapore lớn hơn rất nhiều Sài Gòn và Hải Phòng. Điều này không làm giảm đi cái lấp lánh của “Hòn ngọc Viễn Đông” – tên gọi Sài Gòn. Đơn giản vì Sài Gòn không phải là hải cảng.

Việc lựa chọn Sài Gòn (thay vì Đà Nẵng), với vị trí ở sâu trong đất liền, là do quyết định của thủy sư đô đốc Page, một quyết định thuần túy quân sự, với hai mục đích: một là phòng thủ và hai là nhằm mở rộng lãnh thổ cho đến Campuchia, Lào; sau đó mở đường sông Cửu Long sang Tàu. Vì lý do phòng thủ mà dự án “vòng đai Sài Gòn” được thiết lập, với vòng đai là một con kinh bề ngang 20m, sâu 6m, nối sông Sài Gòn qua kinh Thị Nghè. Dự án này sau đó bãi bỏ.

Những tiêu chí để so sánh

Cảng Sài Gòn năm 1/1970Image copyrightGetty
Image captionThuyền bè và các hoạt động vận chuyển tại cảng Sài Gòn 1/1970

Cũng trong bài viết này dẫn lời phê bình của cụ Trần Trọng Kim, cho rằng Bangkok lớn hơn Hà Nội năm bảy lần. Thì cũng đúng thôi. Hà Nội không phải là Sài Gòn.

Từ khi nhà Nguyễn thiên đô về Huế, Hà Nội trở thành cái bóng của lịch sử. Cho đến cuối thế kỷ 19, tại Bắc Kỳ, tinh thần hoài Lê vẫn còn rất mạnh. Loạn lạc thường xuyên nổi lên. Nguyên nhân vì sĩ phu Bắc Hà không chấp nhận việc dời đô. Thăng Long là thủ đô ngàn năm thì không thể hạ xuống dưới Huế và Sài Gòn được.

Riêng câu “50 năm trước, ông Lý Quang Diệu nhìn về Sài Gòn và mơ ước Singapore sẽ được như Sài Gòn” mà bài viết có nhắc, thì chỉ mới xuất hiện sau này. Người ta cho rằng ông Lý Quang Diệu có nói vậy. Vấn đề là không ai ghi rõ ông này nói câu đó ở đâu, lúc nào?

Điều chắc chắn là không có người VNCH hoài cổ nào “sáng tác” ra được một lời như vậy.

Nếu so sánh “bề thế”, Sài Gòn hay Singapore lớn, như ý kiến của bài viết trên BBC, thì việc so sánh cũng không ổn. Singapore là một đảo nhỏ, không có đất để mở rộng thành phố. Vì vậy làm sao so sánh được với Sài Gòn? Mà độ lớn nhỏ của một thành phố đâu có nói lên được điều gì ? Quan trọng là hạ tầng cơ sở của thành phố đã được xây dựng ra sao.

Một cách đơn giản để so sánh Sài Gòn với Singapore (và Bangkok), là so sánh các bản đồ của các thành phố này (cùng thời kỳ).

Việc làm này hết sức dễ dàng vì hiện nay các tập bản đồ Indochine, Thái Lan, Singapore… có thể tham khảo tự do trên các trang web.

Bản đồ Sài Gòn, Bangkok và Singapore cùng năm 1928. Ta thấy, trên bản đồ, mức độ qui mô của Sài Gòn vượt xa Bangkok (và dĩ nhiên Singapore).

Điều nên biết, các nước được xếp vào vùng Viễn Đông bao gồm: Việt, Miên (Campuchia) , Lào (là ba nước Đông dương thuộc Pháp), Malaysia, Singapore, Thái Lan, Indonesia, Phillipines, Đại Hàn, Trung Quốc và Nhật Bản. Nước nào cũng có “Hòn ngọc Viễn Đông” của nước đó, do tự phong hay do “quốc tế” đặt tên.

Thành phố Hồ Chí Minh về đêm, 2015Image copyrightReuters
Image captionSài Gòn, nay được gọi là Thành phố Hồ Chí Minh

Sự cạnh tranh của hai đế quốc Anh và Pháp, thực ra là Pháp cạnh tranh với Anh (do ganh tị) vì vậy, vô hình chung, Việt Nam hưởng lợi. Từ những năm 1895 Pháp đã tập trung vào việc xây dựng hạ tầng cơ sở ở thuộc địa nhằm phát triển kinh tế, với tham vọng qua mặt Anh quốc tại Singapore và Hồng Kông.

Bản đồ năm 1921 cho thấy hệ thống đường xá (đường lộ và đường sắt) huyết mạch cơ bản ở các xứ Đông Dương đã được xây dựng. Hệ thống cơ sở hạ tầng này vẫn còn được sử dụng đến hôm nay.

Nếu so sánh về hạ tầng cơ sở, cùng thời, Sài Gòn bỏ xa Bangkokvà Singapore. Dẫu vậy, Singapore có tầm quan trọng lớn về chiến lược, kiểm soát hầu hết các hải đạo thông thương Âu-Á. Singapore cũng là một hải cảng lớn nhất vùng, Sài Gòn không thể so sánh (vì không phải là hải cảng).

Nếu so sánh Sài Gòn với các thành phố (ở các nước Viễn Đông) sau 1945, thì sự khác biệt lại càng sâu sắc.

Singapore, Kuala Lumpur, trong thời kỳ Thế chiến II bị Nhật chiếm, sau đó chịu sự oanh tạc, bỏ bom của quân Đồng minh, bị tàn phá nhiều nơi, ngoại trừ Sài Gòn (và Hồng Kông). Vì vậy ta không thể so sánh.

Bài viết đã dẫn trên BBC cũng đưa ra các số liệu về kinh tế, cho rằng GDP của Malaysia thường lớn gấp đôi đến gấp 3 lần Việt Nam. Nguyên văn dẫn lại như sau:

“Theo các hồ sơ lưu trữ cũng như các nghiên cứu kinh tế Châu Á suốt thế kỷ 20, GDP của Việt Nam đều có vị trí rất thấp. Ví dụ, theo thống kê của hai giáo sư kinh tế học Jean-Pascal Bassino và Pierre van der Eng, từ 1913 đến 1970 kinh tế Việt Nam (cả miền Bắc và miền Nam) hầu như luôn thấp hơn Malaya (tiền thân của Malaysia với Singapore là thủ đô kinh tế), Philippines, Thái Lan (không có số liệu trước 1950).

“Tùy thời điểm, GDP của Malaya thường gấp đôi đến gấp 3 lần Việt Nam, thì lẽ nào thủ phủ kinh tế của nó chỉ là một làng chài nhỏ và mơ được như Sài Gòn!”

‘Nhầm lẫn’

Sài Gòn 26/4/1975Image copyrightGetty

Cái sai thứ nhất (của đoạn dẫn trên), là Singapore chưa bao giờ là “thủ đô kinh tế” của Mã Lai hết cả.

Thuở ban đầu, Singapore là một lãnh thổ thuộc bang Johor, sau đó trở thành thuộc địa của Anh (1819). Khi độc lập, bang Johor gia nhập Liên Bang (gồm cả Singapore), nhưng sau đó Singapore bị đuổi ra khỏi Liên bang Mã Lai (1965).

Cái sai thứ hai là tài liệu thống kê của Jean-Pascal Bassino và Pierre van der Eng không hề ghi GDP của VN thấp hơn Mã Lai đến hai, ba lần.

Thực ra số liệu GDP đầu người không nói lên được điều gì.

Dưới thời thực dân, người dân Việt, ở miền Trung và miền Bắc, một cổ hai tròng. Một tròng của thực dân và một tròng của quan lại. Miền Nam thì một tròng của thực dân và một tròng của địa chủ. Vì vậy GDP đầu người rất chênh lệnh, tương tự Việt Nam hiện nay. Những người có chức quyền thì tiền xài không hết, trong khi những người dân khác thì “lần không ra”.

GDP ở Sài Gòn tính bằng trung bình của người giàu có (đốt tiền theo kiểu Hắc, Bạch nhị công tử) hay người nông dân?

Vì vậy, kết luận của tác giả bài viết trên BBC hết sức sai lầm và phiếm diện. Sai lầm vì không nắm vững lịch sử bành trướng thuộc địa của các đế quốc Anh và Pháp. Sai lầm vì diễn giải sai những dữ kiện toán học đồng thời dữ kiện đưa ra không đúng với tư liệu nguồn. Sai lầm khác là so sánh những thứ không thể so sánh.

Làm sao để Sài Gòn lấy lại hình ảnh xưa?

Chủ tịch thành phố Hồ Chí Minh (Sài Gòn), ông Đinh La ThăngImage copyrightHoang Dinh Nam AFP

Trở lại ý kiến của ông Đinh La Thăng, làm thế nào để Sài Gòn lấy lại hình ảnh của “Hòn ngọc Viễn Đông” ngày xưa?

Theo tôi, có nhiều mô hình để nghiên cứu. Thứ nhất mô hình Kuala Lumpur, với Tiến sĩ Mahathir. Mô hình này tách Kuala Lumpur thành một “tiểu bang tự trị”, có thẩm quyền như các tiểu bang khác. Kuala Lumpur trở thành trái tim kinh tế của Malaysia, với nhiều cơ sở công kỹ nghệ tiên tiến về dầu hỏa, điện tử, cơ khí…

Thứ hai, mô hình Singapore với Lý Quang Diệu. Điều này sách vở Việt Nam có nhiều người đề cập.

Thứ ba mô hình “đặc khu kinh tế” của Đặng Tiểu Bình.

Ta thấy các mô hình này đều thành công, vì nó phù hợp với tình hình địa lý, chính trị, nhân văn của các nước.

Việt Nam hoàn toàn khác. Việt Nam có nhiều tiềm năng để qua mặt các “đặc khu kinh tế” theo kiểu Đặng Tiểu Bình hay mô hình Kuala Lumpur của Tiến sĩ Mahathir. Nhưng Việt Nam không có cái gì để so sánh với Singapore.

Vấn đề là chế độ chính trị. Chưa thấy mô hình chế độ XHCN nào kinh tế phát triển bền vững. Đó là chưa nói đến các hệ quả của nền công an trị. Việc này đã tạo sự thù hận, đào hố sâu ngăn cách giữa những thành phần dân tộc. Dĩ nhiên, về lâu dài, đó là yếu tố cản trở mọi phát triển cũng như đe dọa sự ổn định trong xã hội.

Bài thể hiện quan điểm và cách hành văn riêng của người viết, hiện đang sống tại Pháp.

MÁU LỬA CHARLIE

Standard

Văn Phòng Liên Lạc các Hội Đoàn và Người Việt Tự Do tại Pháp

Bureau de Liaison des Associations et Vietnamiens Libres en France

www.vanphonglienlac.frvanphonglienlac@yahoogroupes.fr – mob : 0761096467

Một bộ phim được thực hiện dựa theo bút ký chién trường của tác gỉa thiếu tá Đoàn Phương Hải, trưởng ban III TĐ11ND – SĐND. Người viết và người thực hiện phim nầy đã cùng chung đơn vị, cùng chiến đấu chung trên nhiều chiến trường.

Sau hơn 40 năm, người viết và người thực hiện tuy ở cách nhau 2 bờ đại dương. Hôm nay, cùng nhau hội ngộ qua bộ phim nầy, để kể cho quý vị những gì đã xảy ra tại Charlie. Nơi mà cố đại tá Nguyễn Đình Bảo và đồng đội sau 1 trận chiến thư hùng không cân sức. Họ đã vĩnh viễn nằm lại nơi rừng núi Tây Nguyên thuộc Đakto – Tân Cảnh vào mùa hè đỏ lửa năm 1972.

Xuyên qua tác phẩm Máu Lửa Charlie, tác gỉa không chỉ nói đến những khốc liệt nơi chiến trường, mà trong đó trận chiến Charlie chỉ nói là 1 đìển hình cho muôn ngàn trận chiến khác trên toàn lãnh thổ miền nam Việt Nam. Ngoài ra tác gỉa đã nhẹ nhàng đưa chúng ta nhìn lại toàn bộ những gì mà người dân cả 3 miền Việt Nam đã phải gánh chịu trong suốt thời gian 21 năm chiến tranh khói lửa.

TRUNG CẨU ĐỀ XUẤT HỢP TÁC Ở BIỂN ĐÔNG

Standard

Trung Quốc bất ngờ đề xuất cơ chế hợp tác ở Biển Đông

Nguồn: Thanh Niên (09/3/2016)

Lần đầu tiên Trung Quốc đề xuất một cơ chế hợp tác giữa các nước tranh chấp ở Biển Đông, khiến giới quan sát nghi ngờ liệu Trung Quốc có tính toán gì mới ở vùng biển đang căng thẳng này hay không.

tamtu

Bên cạnh răn đe các nước không liên quan và phản bác chủ quyền của nước khác đối với Biển Đông, Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị đưa ra một đề nghị hợp tác giữa các nước có tranh chấp ở Biển Đông, một động thái được cho là khá bất ngờ vì lần đầu tiên Bắc Kinh đề cập đến “cơ chế hợp tác”.
“Trung Quốc đang nghiên cứu khả năng thành lập một cơ chế hợp tác giữa các quốc gia ở Biển Đông mà các nước liên quan sẽ làm việc với nhau để duy trì và xây dựng ngôi nhà chung của chúng ta là Biển Đông”, ông Vương được hãng AP trích phát biểu ngày 9.3.
Ngoại trưởng Trung Quốc không nói chi tiết về cơ chế hợp tác mà Bắc Kinh đang nghiên cứu và ông cũng không nói gì thêm về ý tưởng này. Báo South China Morning Post cho biết có thể Bắc Kinh sẽ đề cập “cơ chế hợp tác” trong cuộc họp kỷ niệm 25 năm quan hệ ngoại giao giữa Trung Quốc và ASEAN trong năm 2016 này.
Sự “úp mở” về cơ chế hợp tác khiến giới quan sát thắc mắc về đề xuất của người đứng đầu Bộ Ngoại giao Trung Quốc, bởi lâu nay Bắc Kinh không bao giờ nhắc đền điều này hay ủng hộ cho ý tưởng tương tự.
Một bộ qui tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) đang được triển khai nghiên cứu, soạn thảo hơn chục năm nay giữa các nước ASEAN và Trung Quốc. Tuy nhiên, bộ qui tắc ứng xử được xem là cơ sở hợp tác giữa các nước thành viên có tranh chấp với Trung Quốc vẫn chưa đi đến được giai đoạn cuối cùng là đồng thuận giữa các bên liên quan.
Bắc Kinh luôn tìm cách thoái thác việc hoàn tất COC vì nó có thể ngăn cản các hoạt động cải tạo, xây dựng căn cứ và quân sự hóa của Trung Quốc ở những khu vực tranh chấp.
“Trung Quốc đang muốn tìm cách làm dịu căng thẳng với các nước có tranh chấp mà phần lớn nằm trong khu vực ASEAN”, chuyên gia về Đông Nam Á ở Bắc Kinh, ông Xu Liping nhận định về cơ chế hợp tác của Trung Quốc.
Những nước thành viên ASEAN có tranh chấp ở Biển Đông gồm Philippines, Việt Nam, Malaysia và Brunei; trong khi Thái Lan, Myanmar, Campuchia, Lào, Indonesia và Singapore không có đòi hỏi chủ quyền ở Biển Đông.
Ông Xu cho rằng cơ chế này có thể tương tự những thỏa thuận về nghiên cứu, phát triển và an ninh hàng hải mà Bắc Kinh đã ký với từng nước thành viên ASEAN. Theo nhận định của ông Xu, cơ chế mới sẽ không phủ nhận hay thay thế những thỏa thuận đã được ký kết.
Tuy nhiên, chuyên gia an ninh Li Mingjiang của Trường nghiên cứu quốc tế S. Rajaratnam (Singapore) nghi ngờ về cơ chế hợp tác mà Trung Quốc đang tính toán sẽ chỉ tập trung vào những vấn đề “nhẹ nhàng” như bảo vệ môi trường thay vì những vấn đề nóng bỏng, nhạy cảm như chủ quyền lãnh hải.
“Còn những vấn đề về an ninh, Trung Quốc vẫn thích làm việc với cả khối ASEAN, vì khi có tất cả các quốc gia tham gia sẽ giúp làm mềm hóa các quan điểm cực đoan có thể chỉ có lợi cho những nước có tranh chấp”, chuyên gia Li nhận định.

Minh Quang

RU TÔI

Standard

RU TÔI

Ai mang giấc mộng vào đời
Còn tôi mong xoá một thời huyễn mơ
Tôi đem
hong nắng giọt thơ,
nghiền tan con chữ,
ngồi chờ tương lai.

Xa xôi buông tiếng thở dài
Tôi ru tôi ngủ,
Ngày mai
lại đời.

– Hoàng Hạc Ng. Vô Vi – 2016

 

NHỮNG NHÀ MÁY NGHÌN TỈ CÓ NGUY CƠ THÀNH SẮT VỤN

Standard

Những nhà máy nghìn tỉ có nguy cơ thành sắt vụn

Nguồn: Thanh Niên (02/3/2016)

Woah

Bộ GTVT đang ‘cầu cứu’ Bộ Công thương tìm đối tác trong ngành để chuyển nhượng hai nhà máy thép và điện với mức đầu tư gần 2.500 tỉ đồng từ thời Vinashin đã bỏ hoang nhiều năm qua.

Nguội lạnh nhà máy cán thép
Trong số này, xót xa nhất là cụm công trình Nhà máy cán thép Cái Lân (gồm nhà máy thép và nhà máy điện) đầu tư dở dang với số tiền giải ngân đã lên đến 2.100 tỉ trên tổng mức hơn 2.430 tỉ đồng. Nhà máy cán nóng thép tấm 500.000 tấn/năm – hạt nhân của cụm công trình này hiện không khác một “ngôi nhà ma” với lau lách bao quanh um tùm. Những lốc máy hàng chục tấn nằm nguội lạnh dưới một lớp bụi dày.
Dẫn chúng tôi đi một vòng nhà xưởng, Vương Văn Thủy, bảo vệ nhà máy, kể đã 6 năm qua, sau lần vận hành thử cho mẻ thép cán đầu tiên hồi giữa năm 2010, máy móc chưa một lần chạy lại dù các hạng mục chính đã hoàn thành khoảng 95%. “Tiếng máy duy nhất anh có thể nghe là của chiếc bơm dưới tầng hầm để tránh nước ngập vào thân máy”, anh Thủy chua chát.
Nhà máy điện Cái Lân hoang tàn - Ảnh: Ngân Hiếu
Từng là kỹ sư vận hành chính của nhà máy với mức lương cả chục triệu, nhưng hiện Thủy đành chấp nhận làm bảo vệ hưởng lương 3 triệu đồng. Thủy thú nhận rằng: “Giờ không thể đánh giá nổi tình trạng của các thiết bị vì ngay cả hoạt động chạy không tải để kiểm tra sức khỏe của nhà máy là điều xa xỉ do không thu xếp được kinh phí”. Vừa lấy tay phủi một lớp bụi dày, Phó giám đốc Vũ Văn Bình chỉ cho chúng tôi xem năm và xuất xứ của dây chuyền cán thép. Theo ông Bình, dù thiết bị là “made in China” song dây chuyền này thuộc dạng hiện đại nhất vào những năm 2009, khi xây dựng nhà máy.
“Thực tế, trong 5.000 tấn thép đã ra lò khi chạy thử, chất lượng được quốc tế công nhận với phương pháp thử ASTM của Mỹ. Trong số này có 3.000 tấn được xuất khẩu, đạt các tiêu chuẩn của những tổ chức đăng kiểm tàu biển quốc tế của Na Uy, Anh, Mỹ”, ông Hoàng Việt Văn, Giám đốc nhà máy nhớ lại. Theo báo cáo của Tổng công ty công nghiệp tàu thủy (SBIC), dự án Nhà máy cán nóng thép tấm Cái Lân với công suất 500.000 tấn/năm có mức đầu tư gần 1.360 tỉ đồng. Đến nay, giá trị thực hiện vào khoảng 1.160 tỉ.
“Dự án vẫn trong tình trạng thực hiện dở dang, chưa được quyết toán, kiểm toán”, báo cáo của SBIC thừa nhận.
Hoang tàn nhà máy điện
Cách đó không xa là công trình Nhà máy điện Cái Lân với mức đầu tư hơn 800 tỉ cũng rơi vào tình cảnh tương tự. Được hoàn thành từ tháng 4.2007 với mục đích chính là cấp điện cho nhà máy thép song thời điểm đó nhà máy thép chưa xong nên toàn bộ sản lượng điện đều được bán cho Tập đoàn điện lực VN (EVN) để hòa lưới quốc gia.
Ông Văn kể, dù có đến 6 tổ máy (mỗi tổ 6,5 MW) nhưng do thiếu phụ tùng thay thế nên trong quá trình sản xuất, các lò phải luân phiên sử dụng thiết bị của nhau vì vậy thực tế chỉ có 3 tổ máy hoạt động. Đến năm 2009, với lý do thiếu phụ tùng lẫn thiếu vốn lưu động, nhà máy điện chính thức ngừng hoạt động. Trạm biến áp 110 KV có giá hơn 200 tỉ thì gắng gượng thêm được 2 năm bằng cách mua điện của EVN rồi bán cho các nhà xưởng trong cụm công nghiệp.
Hiện nay, nhà máy điện cũng đã ngắt kết nối với lưới điện bên ngoài. Các ổ khóa của trạm phủ một màu vàng của sắt gỉ mà có khóa cũng chưa chắc mở được.
Theo đánh giá của bộ chủ quản, hiện các nhà máy điện và thép “đã xuất hiện rõ những hư hỏng, xuống cấp”, doanh nghiệp không thể tiếp tục hoàn thiện, khai thác và có nguy cơ tiếp tục thất thoát vốn, tài sản nhà nước.
Theo đề xuất của SBIC, doanh nghiệp sẽ thuê tư vấn để định giá các nhà máy, từ đó có cơ sở lên phương án xử lý.
“Bán sắt vụn cũng không xong”
Ông Hoàng Việt Văn, Giám đốc nhà máy thép đồng thời là Phó tổng giám đốc Công ty công nghiệp tàu thủy Cái Lân thông tin thêm, trong 3 năm qua, Tổng công ty SBIC đã từng giới thiệu nhiều đối tác ngoại đến từ Nga, Nhật Bản làm việc với công ty để tìm cơ hội hợp tác với nhà máy thép. “Tuy nhiên, phương án bán sắt vụn đã được bàn tới mà đối tác cũng không ngã giá. Kịch bản cán thép thuê cho một vài công ty nội cũng đã được đưa ra nhưng rồi cũng gián đoạn vô thời hạn”, ông Văn nói.
Với nhà máy điện, theo ông Văn, doanh nghiệp đã từng chào giá bán nguyên khối nhưng không ai mua, còn bán sắt vụn cũng không xong vì các chủ nợ không đồng ý. “Trong khi đó, chỉ riêng tiền thuê đất thì hai nhà máy đã nợ lên đến hàng chục tỉ đồng”, ông Văn thở dài.
Tuy nhiên, ông Nguyễn Văn Công, Thứ trưởng Bộ GTVT, cho rằng việc thuê tư vấn định giá trong hoàn cảnh chưa tìm kiếm được đối tác có khả năng tiếp quản, vận hành nhà máy sẽ làm phát sinh thêm chi phí, càng thêm gánh nặng cho ngân sách và doanh nghiệp. Ông Công cho biết, theo quyết định tái cơ cấu Vinashin năm 2013 thì các dự án kể trên của Công ty công nghiệp tàu thủy Cái Lân thuộc diện bán, chuyển nhượng chứ không trong danh mục giữ lại của SBIC. Bên cạnh đó, tại đề án tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước mà trọng tâm là các tập đoàn, tổng công ty được ban hành năm 2012 Thủ tướng đã chỉ đạo tái cơ cấu theo ngành, lĩnh vực mà không phân biệt cấp quản lý. “Ngành thép và điện thuộc quản lý của Bộ Công thương. Do đó, tại dự thảo quyết định của Thủ tướng về xử lý tồn tại của các nhà máy này, chúng tôi đã kiến nghị Chính phủ giao Bộ Công thương chỉ đạo các doanh nghiệp thuộc Bộ có ngành nghề sản xuất kinh doanh phù hợp nghiên cứu dự án để tiếp nhận vận hành, quản lý”, ông Công nói. Ông Công khẳng định, sau khi Bộ Công thương lựa chọn được đối tác tiếp nhận dự án, Bộ GTVT sẽ chỉ đạo SBIC tổ chức thuê tư vấn xác định giá trị thực tế của hai nhà máy để làm căn cứ bàn giao.
“Những đề xuất này của chúng tôi đã nhận được sự đồng tình của các bộ. Hy vọng nhà máy sẽ sớm tìm được đối tác để có hướng ra thích hợp”, ông Công lạc quan.

Ngân Hiếu – Nguyên An

7331. Tường thuật phiên tòa phúc thẩm Nguyễn Mai Trung Tuấn ngày 02.03.2016

Standard

TMCNN 2-3-2016 Xin nhấn F5 để cập nhập tin tức 11 giờ 00: Nếu ở Việt Nam thực sự tồn tại “thần công lý”, chắc chắn đã phải có phiên tòa xét xử “người lớn” về các tội danh như “lợi dụng chức vụ quyề…

Nguồn 7331. Tường thuật phiên tòa phúc thẩm Nguyễn Mai Trung Tuấn ngày 02.03.2016

DIỄN TIẾN VỤ ÁN NGUYỄN MAI TRUNG TUẤN

Standard

Nguồn: Sài Gòn Báo ( https://www.facebook.com/saigonpaper/?fref=nf )

Ls Nguyễn Văn Miếng

‪#‎sgb‬ Theo lịch, 7g30 sáng ngày 2-3-2016, tại trụ sở Tòa án nhân dân tỉnh Long An diễn ra phiên tòa hình sự phúc thẩm vụ án “Dân Oan trẻ nhất Việt Nam” (tính đến thời điểm này). Ls Nguyễn Văn Miếng tóm lược vụ án:

– 16/10/2007 UBND tỉnh Long An ban hành Quyết định số 2639/QĐ-UBND về việc phê duyệt lại dự án đê bao chống lũ thị trấn Thạnh Hóa.

– 05/11/2007 UBND tỉnh Long An ban hành Quyết định số 2772/QĐ-UBND về việc giao UBND huyện Thạnh Hóa thực hiện tiểu dự án bồi thường, giải phóng mặt bằng.

– 21/7/2009 UBND huyện Thạnh Hóa ra Quyết định số 3277/QĐ-UBND Thu hồi diện tích 75,5m2 đất của ông Nguyễn Trung Can.

– 14/9/2009 UBND huyện Thạnh Hóa ra Quyết định số 4213/QĐ-UBND Bồi thường, hỗ trợ về đất cho hộ ông Nguyễn Trung Can: 75,5m2 x 0,15 x 300.000 đồng/m2 = 3.397.500 đồng. (Chỉ hỗ trợ 15% chứ không bồi thường)

– 20/5/2010 UBND huyện Thạnh Hóa ra Quyết định số 1296/QĐ-UBND Bồi thường, hỗ trợ (bổ sung) (đối với vật kiến trúc) cho hộ ông Nguyễn Trung Can số tiền 2.242.808 đồng.

– 16/3/2011 UBND huyện Thạnh Hóa ra Thông báo số 16/TB-HĐCC Tổ chức cưỡng chế Quyết định xử phạt vi phạm hành chính và Quyết định thu hồi đất đối với ông Can vào ngày 22/3/2011.

– 01/9/2011 Nguyễn Trung Can, Nguyễn Trung Tài, Nguyễn Thị Nhanh chiếm lại đất đã bị thu hồi và cất nhà tạm. (Các hộ cho rằng sau khi thu hồi thì phần còn lại họ tiếp tục sử dụng chứ không chiếm đất của ai)

– 14/9/2011 UBND huyện Thạnh Hóa ra các quyết định số 3711, 3712, 3713/QĐ-UBND xử phạt vi phạm hành chính đối với Nguyễn Trung Can, Nguyễn Thị Nhanh và Nguyễn Trung Tài về hành vi “chiếm đất công”. (Nguyễn Trung Can và Nguyễn Trung Tài khởi kiện hành chính sơ thẩm tại Tòa án nhân dân huyện Thạnh Hóa, tòa xử thua kiện. Kháng cáo lên Tòa án nhân dân tỉnh Long An, tòa xử y án. Xin xem xét giám đốc thẩm, Tòa án nhân dân tối cao bác yêu cầu.)

– 10/10/2011 UBND huyện Thạnh Hóa họp dân Biên bản họp số 68/BB-UBND: Giá bồi thường theo Quyết định 2282/QĐ-UBND ngày 03/9/2009 của UBND tỉnh là 300.000 đồng/m2 (theo giá thu hồi đất ven kênh, ven sông), người dân đòi phải bồi thường theo giá đất cặp đường số 1 khu dân cư trung tâm thị trấn Thạnh Hóa với giá 2.000.000 đồng/m2; Huyện không giải quyết yêu cầu tái định cư tại khu Chi cục thuế cũ. Có 4 hộ của bà Nhân, bà Đài, bà Nhanh và ông Thẹo khiếu nại đo thiếu đất, huyện không giải quyết vì HẾT THỜI HIỆU.

Ngày 27/5/2011 ông Can đã gửi đơn khiếu nại Phòng Tài nguyên môi trường vì đo thiếu đất (44,5m2) nhưng không được giải quyết, và chưa giải quyết hỗ trợ tiền gạo cho hộ ông.

– 29/12/2011 UBND huyện Thạnh Hóa ra Thông báo số 191, 192, 193/TB-HĐCC Tổ chức cưỡng chế Quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với ông Can, ông Tài, bà Nhanh vào ngày 06/01/2012.

– 01/11/2012 UBND huyện Thạnh Hóa ra Quyết định số 3359/QĐ-UBND (sau sửa lại thành 3559/QĐ-UBND) Bồi thường hỗ trợ do thu hồi đất đối với hộ ông Can: Đất thổ 75,5m2 x 300.000đ/m2 = 22.650.000đ, Nhà cửa vật kiến trúc: 100.584.580đ. Ông Can khiếu nại.

– 07/01/2013 UBND huyện Thạnh Hóa ra Quyết định số 19/QĐ-UBND Bác đơn khiếu nại của ông Can đối với Quyết định 3559/QĐ-UBND ngảy 01/11/2012 của UBND huyện Thạnh Hóa.

– 27/6/2014 UBND huyện Thạnh Hóa ra các quyết định số 1668, 1669, 1670/QĐ-UBND Cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với Nguyễn Trung Can, Nguyễn Thị Nhanh và Nguyễn Trung Tài.

– 29/7/2014 UBND huyện Thạnh Hóa thông báo cưỡng chế các hộ Nguyễn Trung Can, Nguyễn Thị Nhanh và Nguyễn Trung Tài vào ngày 31/7/2014.

– 31/7/2014 Ông Can, bà Hương, bà Ly, ông Tài và em Tuấn đứng trước cửa nhà ông Can. Bà Hương và bà Ly thay phiên nhau cầm loa hô to nội dung phản đối việc cưỡng chế. Do tình hình chính trị tại địa phương nên việc cưỡng chế ngày 31/7/2014 không diễn ra.

– 10/3/2015 Trưởng phòng CSBV và Cơ động Công an tỉnh Long An Đại tá Trần Anh Kiệt lên Phương án số 31/PA-CAT-PC65 Phối hợp bố trí, triển khai lực lượng CSCĐ đảm bảo ANTT cưỡng chế. Phân công nhiệm vụ bắt (khống chế và áp giải) các đối tượng: Nguyễn Trung Can, Mai Thị Kim Hương, NGUYỄN MAI TRUNG TUẤN, Nguyễn Trung Tài, Nguyễn Thị Nhanh, Mai Văn Phong, Mai Văn Đạt: “Đồng chí Huỳnh Vũ Điền, đồng chí Lê Gia Trung cùng 02 công an huyện giám sát, khống chế và áp giải đối tượng Nguyễn Mai Trung Tuấn về công an Huyện.”

– 09/4/2015 Phó chủ tịch UBND huyện Thạnh Hóa Hồ Thị Ngọc Lan lên Kế hoạch số 103, 104 và 105/KH-UBND Tổ chức cưỡng chế thi hành Quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với ông Nguyễn Trung Can, bà Nguyễn Thị Nhanh và Nguyễn Trung Tài. Kinh phí phục vụ cưỡng chế 200.000 đồng/ người.

– 10/4/2015 Trưởng Công an huyện Thạnh Hóa Thượng tá Nguyễn Văn Nhớ lên Kế hoạch số 81/KH-CAH Đảm bảo ANTT cưỡng chế. Phân công đồng chí Nguyễn Văn Thủy, trưởng công an xã Thạnh An làm tổ trưởng tổ 4, gồm 8 đồng chí công an huyện, bảo vệ bên ngoài khu vực cưỡng chế (phía trước cửa nhà Lồng chợ Thạnh Hóa).

– 13/4/2015 UBND huyện Thạnh Hóa ra tiếp tục ra thông báo cưỡng chế đối với các hộ Nguyễn Trung Can, bà Nguyễn Thị Nhanh và Nguyễn Trung Tài vào lúc 9 giờ ngày 14/4/2015.

– 13/4/2015 Chủ tịch UBND huyện Thạnh Hóa Nguyễn Văn Tạo ra Quyết định số 859/QĐ-UBND Thành lập tổ vận động cưỡng chế.

– 14/4/2015 Tiến hành cưỡng chế. Bà Hương chuẩn bị một hương án, cùng với ông Can chuẩn bị xăng, a-xít và hai lưỡi kéo để chống lại lực lượng cưỡng chế, mua 2 bình gas loại 12kg và lấy lại 1 bình oxy cho mượn trước đó, chở về nhà để “tử thủ”.

Bà Hương, bà Ly, em Tuấn cùng Nguyễn Thị Tâm mặc áo thun vàng phía trước áo có dòng chữ “Phong trào liên đới dân oan tranh đấu Việt Nam”, đầu đội khăn trắng có chữ “Dân oan” đi tuần hành từ khu vực nhà ông Can qua đầu nhà lồng chợ Tuyên Nhơn, dùng loa hô la, phản đối cưỡng chế và kêu gọi mọi người ủng hộ. Kết quả: Cưỡng chế thành công, 13 người bị “khống chế và áp giải”.

– 14/4/2015 Bà ngoại Nguyễn Thị Thắng làm Đơn xin bảo lãnh cho cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn (đang bị tạm giữ tại cơ quan công an huyện): “Khi cơ quan công an triệu tập, gia đình sẽ đưa Tuấn đến đúng quy định.”

– 18/4/2015 Quyết định khởi tố vụ án hình sự số 13 vụ án Chống người thi hành công vụ.

– 29/4/2015 Tuấn rời khỏi địa phương đi kiếm sống.

– 29/4/2015 Cậu của Tuấn là Mai Quốc Hẹn làm Đơn xin bảo lãnh cháu Nguyễn Mai Trung Tuấn: “Tôi cam kết với cơ quan công an sẽ quản lý giáo dục Tuấn, không để Tuấn nghe theo lời dụ dỗ của người khác, không để tham gia biểu tình gây rối và trả lời phỏng vấn của báo đài, không để Tuấn vi phạm pháp luật.”

– 06/5/2015 Quyết định khởi tố bị can số 37, 38, 39 đối với ông Mai Văn Tưng, bà Nguyễn Thị Thắng, ông Mai Quốc Hẹn về hành vi “Chống người thi hành công vụ”.

– 06/5/2015 Lệnh Cấm đi khỏi nơi cư trú số 25, 26, 27 đối với ông Mai Văn Tưng, bà Nguyễn Thị Thắng, ông Mai Quốc Hẹn.

– 10/6/2015 Quyết định bổ sung quyết định khởi tố vụ án hình sự số 01 vụ án Cố ý gây thương tích.

– 12/6/2015 Quyết định khởi tố bị can số 46 đối với Nguyễn Mai Trung Tuấn về tội Cố ý gây thương tích.

– 15/6/2015 Quyết định truy nã “đặc biệt” số 03 đối với Nguyễn Mai Trung Tuấn.

– 14/4/2015 Giấy chứng nhận thương tích đối với công an Nguyễn Văn Thủy của Trung tâm y tế Thạnh Hóa: Bỏng vùng mặt cổ (P) độ 1-2 # 2%; Bỏng vùng cánh tay, cẳng tay (P) + (T) # 9%; Bỏng vùng lưng độ 1, 2, 3 # 18%; Bỏng 2 chi dưới độ 1, 2 # 6%.

– 12/5/2015 Giấy chứng nhận nghỉ việc hưởng bảo hiểm xã hội: Phỏng hóa chất diện tích 10% độ IIab (4% độ IIb) má phải, thân, hai tay. Số ngày nghỉ: Bảy ngày.

– 12/5/2015 Giấy ra viện của bệnh nhân Nguyễn Văn Thủy do Bệnh viện Chợ Rẫy cấp: Phỏng hóa chất diện tích khoảng 10% độ IIAB (4% độ IIB) ở má phải, thân, hai tay.

– 15/5/2015 Giấy chứng nhận thương tích đối với công an Nguyễn Văn Thủy của Bệnh viện Chợ Rẫy: Phỏng hóa chất diện tích khoảng 10% độ IIab (04% độ IIb) ở má phải, thân, hai tay.

– 02/6/2015 Bản kết luận giám định pháp y về thương tích đối với công an Nguyễn Văn Thủy của Trung tâm Pháp y Long An (Đóng dấu Mật): Tỷ lệ tổn thương cơ thể do thương tích gây nên hiện tại là 35%.

– 26/5/2015 Tòa án nhân dân tối cao gửi Thông báo số 294/TB cho ông Nguyễn Trung Tài thông báo bác đơn kháng nghị. (ông Can không cung cấp thông báo cho luật sư do đang bị tạm giam).

– 07/7/2015 Quyết định tách vụ án hình sự số 02 đối với Nguyễn Mai Trung Tuấn.

– 06/8/2015 Nguyễn Mai Trung Tuấn bị bắt tại xã Hồng Thái, huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận khi đang chăn vịt thuê.

– 15 và 16/9/2015 Tòa án nhân dân huyện Thạnh Hóa xét xử vụ án “Chống người thi hành công vụ. Thẩm phán chánh án Hoàng Thị Thúy Lành xét xử sơ thẩm tuyên một bản án tổng cộng 33 năm tù cho 12 bị cáo: bà Hương (3 năm 6 tháng), ông Can, ông Tài, bà Ly, ông Tưng (3 năm/người), ông Tuân, ông Đạt (2 năm/người), ông Hẹn, ông Tôi (2 năm tù treo/người), bà Thắng (2 năm 6 tháng tù treo), ông Phong, ông Linh (3 năm 6 tháng/người). Bà Hương, ông Can, bà Ly kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt, ông Tưng kháng cáo xin hưởng án treo.

– 24/11/2015 Tòa án nhân dân huyện Thạnh Hóa, thẩm phán Nguyễn Thanh Liêm xét xử sơ thẩm tuyên Nguyễn Mai Trung Tuấn phạm tội “Cố ý gây thương tích” theo khoản 3 Điều 104 Bộ luật hình sự, phạt 4 năm 6 tháng tù, bồi thường cho công an Thủy 42.600.000 đồng.

Sau phiên tòa bà Hương la to: “Đả đảo bản án bất chính. Đả đảo phiên tòa bất công.” Tuấn kháng cáo yêu cầu hủy toàn bộ bản án sơ thẩm, Người giám hộ kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo Tuấn, Luật sư kháng cáo toàn bộ bản án, yêu cầu tuyên bố bị cáo Tuấn không phạm tội.

– 25/11/2015 Tòa án nhân dân tỉnh Long An xét xử phúc thấm 4 bị cáo có đơn kháng cáo, tuyên cho bị cáo Tưng hưởng án treo, ba bị cáo còn lại y án.

– 27/11/2015 Thẩm phán Lê Quang Hùng, phó chánh án Tòa án nhân dân tỉnh Long An trả lời phỏng vấn trên báo Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh: Vụ “Học sinh tạt acid trưởng công an xã”: “Tòa sơ thẩm xử đúng quy định”.

– 01/02/2016 Tòa án nhân dân tỉnh Long An xét xử lưu động công khai bị cáo Tuấn tại Tòa Thạnh Hóa, có 9 luật sư tham gia bào chữa (8 LS có mặt, 1 LS gửi bài bào chữa và xin vắng mặt.)

Sau 1 giờ diễn ra, phiên tòa đã bị hoãn vì các lý do sau đây:

+ Ls Trần Bá Học là người phát pháo đầu tiên nêu 7 vấn đề: Thay đổi thẩm phán Hùng; Triệu tập giám định viên; Thay đổi biện pháp ngăn chặn cho tại ngoại; Yêu cầu trả lời quy định nào mà tạm giữ các đồ vật phương tiện của luật sư (Điện thoại, máy tính, Ipad); không xử lưu động.

+ Ls Miếng yêu cầu thay đổi thẩm phán, xem lại kết luận giám định.

+ Ls Hiến nêu vấn đề thay đổi thẩm phán. (đi sâu phân tích vì sao phải thay đổi).

+ Ls Thi yêu cầu triệu tập bị hại, người làm chứng, triệu tập giám định viên, phải giám định tại cơ quan cấp cao hơn.

+ Ls Phong đồng tình các ý kiến trước và phân tích sâu về giám định. Vì sao không có hai văn bản của Trung tâm y tế Thạnh Hóa và BV Chợ Rẫy. Mâu thuẫn trong kết luận. Kết luận không đúng pháp luật.

+ Ls Thanh đề nghị giám định lại. Có mâu thuẫn vì mu bàn chân có vết sẹo tuy nhiên trong chứng thương ban đầu không có. Mang giày thì làm gì bị.

+ Ls Nhân cho rằng giữ các phương tiện nên không có dữ liệu bào chữa vì đã để trong Ipad và các phương tiện này nên không đảm bảo quyền bào chữa của các luật sư.

+ Ls Phi Anh đề nghị triệu tập thiếu bị hại nên không đảm bảo xét xử. Triệu tập cha mẹ, nhân chứng vì có nhiều mâu thuẫn chưa làm rõ.

+ Ls Miếng yêu cầu làm rõ lý lịch bị can cha Tuấn không đúng, gửi thông báo xét xử không đúng thời hạn.

Sau khi tất cả các luật sư phát biểu thì ông Hùng nói việc phát biểu trên báo với tư cách phát ngôn viên và sau đó tạm dừng để hội ý. Sau khoảng 30 phút thì HĐXX chấp nhận các yêu cầu hoãn phiên toà.

– 02/3/2016 Tòa phúc thẩm tiếp tục đưa vụ án ra xét xử tại trụ sở Tòa án nhân dân tỉnh Long An với thẩm phán mới Lê Hùng Cường.

CÁC SĨ QUAN BỘ QUÉT PHÒNG DÍNH LÍU VỚI LIÊN KẾT VƯỢN

Standard

Nguồn: Pháp Luật (01/03/2016)

Tại sao có các cựu chiến binh trong Liên kết Việt?

Trong các sự kiện được Liên kết Việt tổ chức rầm rộ, bao giờ cũng có hàng chục sĩ quan quân đội mà lại là sĩ quan cao cấp. Mặc dù các vị sĩ quan này đã nghỉ hưu nhưng sự xuất hiện của họ chính là một trong những nguyên nhân chính để các nạn nhân dễ bị lừa bởi xưa nay, người dân vẫn đặt niềm tin gần như tuyệt đối vào quân đội.

Lê Xuân Giang và những sự kiện lớn

Hai sĩ quan quân đội còn được Liên kết Việt bổ nhiệm vào ban lãnh đạo. Đó là Đại tá Nguyễn Văn Tùng – Phó TGĐ Tập đoàn Thiết bị y tế BQP; Đại tá Dương Công Minh – Phó TGĐ Đối ngoại. Thế thì ai chẳng tin?

Trong một lần tổ chức sự kiện, có cả Thượng tướng Nguyễn Huy Hiệu, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Thứ trưởng Bộ quốc phòng tham dự. Thế thì ai chẳng tin?

Trong lễ đón nhận Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ (Bằng khen giả) thì Đại tá Nguyễn Văn Tùng đọc Quyết đinh khen thưởng, ông Hoàng Xuân Cải – Vụ trưởng, Ban tổ chức Trung ương Đảng lên trao bằng khen. Thế thì ai chẳng tin!

Đại tá Nguyễn Văn Tùng đọc quyết định của Thủ tướng Chính phủ (quyết định giả mạo)

Đại tá Nguyễn Văn Tùng đọc quyết định của Thủ tướng Chính phủ (quyết định giả mạo)

Có nhiều câu hỏi được đặt ra: Tại sao lại có các cựu chiến binh tham gia vào bộ máy lãnh đạo của Liên kết Việt? Chẳng lẽ họ đã bị Lê Xuân Giang lừa? Mà tên Giang có thể lừa được một vài người chứ sao lại lừa được hàng chục vị sĩ quan cao cấp, từng trải như thế? Tên Giang không phải quân nhân nhưng luôn luôn xuất hiện trước bàn dân thiên hạ với bộ quân phục gắn hàm đại tá, chẳng lẽ các tướng tá thật không tìm hiểu để phát hiện ra mà cứ để nó “tung” và các vị “hứng”? Rồi khi Liên kết Việt bắt đầu bị lộ mặt lừa đảo thì có ai trong số các sĩ quan cao cấp ấy chủ động tố giác với cơ quan pháp luật không?

Nếu các vị bị lừa thì hóa ra bây giờ chuyện lừa đảo lại dễ quá, bảo người nông dân là do dân trí thấp đã đành, các cán bộ cấp cao thì dân trí cao đấy chứ!

Ông Hoàng Xuân Cải trong Bằng khen (giả) của Thủ tướng Chính phủ

Ông Hoàng Xuân Cải trong Bằng khen (giả) của Thủ tướng Chính phủ

Có một thông tin đáng chú ý và cần phải nhắc lại rằng, từ ngày 18/12/2013, báo Quân đội nhân dân, Cơ quan của Quân ủy Trung ương và Bộ Quốc phòng, tiếng nói của các LLVT và nhân dân Việt Nam đã có bài viết: “Mạo danh doanh nghiệp quân đội để bán hàng”. Bài báo đã chỉ rõ rằng, Liên kết Việt và Tập đoàn Thiết bị Y tế BQP mạo danh quân đội, “cần phải được xử lý theo pháp luật”. Thế mà 1 năm sau, Liên kết Việt vẫn vô tư tồn tại, vươn “vòi bạch tuộc” ra 27 tỉnh và thành phố trong cả nước để lừa tới 6 vạn người dân tham gia.

Kỳ cục hơn nữa là mặc dù đã bị báo QĐND vạch mặt như thế mà liên tiếp sau đó, Liên kết Việt còn tổ chức nhiều sự kiện để đón nhận các “danh hiệu cao quý”. Chúng ta hãy nhìn lại các sự kiện này:

Một buổi lễ ra mắt công ty đại diện mới thành lập

Một buổi lễ ra mắt công ty đại diện mới thành lập

Ngày 16/1/2014, kẻ đứng đầu công ty mạo danh Bộ Quốc phòng đã nhận kỷ niệm chương “doanh nhân tiêu biểu” do Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trao tặng.

Ngày 17/5/2014, lại nhận Kỷ niệm chương từ Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan trao.

Ngày 25/11/2014, nhận bằng khen của Chủ tịch UBND TP HCM Lê Hoàng Quân.

Rồi đến ngày 3/5/2015, chúng tổ chức sự kiện “Đường đến thành công – Lễ đón nhận Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ – Trao tặng Huy hiệu Vàng Danh hiệu Giám đốc Liên Kết Việt” rất linh đình với hơn 4000 người tham dự. Đặc biệt, tại buổi lễ này, chúng đã mời được các cán bộ lãnh đạo cấp cao đến dự. Đó là ông Hoàng Xuân Cải – Vụ trưởng, Ban tổ chức Trung ương Đảng; Tiến sỹ Phạm Văn Cầu – Hàm Vụ trưởng Vụ theo dõi Địa phương 1, Văn phòng Trung ương Đảng cùng các Cán bộ cấp cao của Bộ Quốc phòng. Chúng còn dựng lên một màn kịch đón rước Chủ tịch HĐQT Lê Xuân Giang cùng Phu nhân long trọng như đón nguyên thủ quốc gia!

Ngày 4/4/2015, tập đoàn này lại rầm rộ tổ chức “Kỷ niệm 1 năm Công ty Liên kết Việt đổi mới”. Trong dịp đó, công ty đã “vận động” được thư cám ơn của Bộ Công Thương và dùng lá thư này để tổ chức “sự kiện đón nhận thư” nhằm PR quảng cáo.

Cứ như vậy, Liên kết Việt thỏa sức tung hoành phi pháp như ở chốn không người. Và người dân cứ tin chúng là doanh nghiệp quốc phòng nên cũng háo hức tham gia. Đến mức số tiền mà chúng lừa được tăng lên chóng mặt, chính Lê Xuân Giang đã thừa nhận rất bất ngờ rồi không quản lý nổi nên bị “vỡ trận”.

Những câu hỏi vẫn tiếp tục được đặt ra: Bản thân Lê Xuân Giang không thể lôi kéo được nhiều cán bộ cao cấp như vậy vào cuộc, vậy phải có ai đứng đằng sau? Mỗi lần đón nhận danh hiệu như thế, phải có quy trình từ đề nghị đến xét duyệt, vậy các khâu trung gian là những ai đã tiếp tay cho Lê Xuân Giang có được những danh hiệu đó? Phải có người “đưa đường chỉ lối”! Chẳng lẽ những người tiếp tay cho Giang chỉ vì khoản tiền lót tay hoặc khoản lương bổng hậu hĩnh mà mù quáng “đâm lao và theo lao”? Dư luận mong rằng, cơ quan điều tra sẽ tìm ra một lô một lốc những nhân vật trung gian và những nhân vật “chống lưng” cho Giang.

Cho đến nay, những cán bộ cấp cao trót “nhúng chàm” ở Liên kết Việt vẫn chưa thấy ai chính thức lên tiếng trước công luận. Nếu đã đồng tình làm ăn với Liên kết Việt, các vị cán bộ này sẽ mắc vòng lao lý!

Theo nhận xét của cơ quan điều tra thì về vấn đề quản lý nhà nước trong lĩnh vực kinh doanh đa cấp nói riêng và quản lý doanh nghiệp không giao chính thức cho một bộ ngành nào. Công ty này bán bao nhiêu hàng, khai thế nào thì biết thế chứ không khai thì không ai bắt được. Rồi hàng sản xuất ra có đúng như đăng ký với Bộ Y tế không, cũng không ai biết… Ai giám định thuốc của công ty này phân phối có đủ điều kiện và đạt tiêu chuẩn phân phối ra thị trường không? Người cấp phép thì đủ tiêu chuẩn nhưng trong quá trình hoạt động thì không ai giám sát. Đó là sơ hở lớn nhất. Nói chung là thiếu một đơn vị quản lý trực tiếp lĩnh vực kinh doanh đa cấp.

Kết quả điều tra sắp tới chắc chắn sẽ có nhiều chuyện bất ngờ xung quanh vụ lừa đảo tầm quốc gia này.