RỢN HẾT CẢ NGƯỜI

Standard

Em ĐỨNG khoe EO để kiếm tiền
Bao anh TRÔNG đợi giấc MƠ tiên.
Thân tựa BÈO trôi ai nỡ ĐÁ,
Qua ĐÈO em ĐỨNG khối anh điên.

Thiệt là kỳ cục, nhìn gúm pà kố.

(Dân trí) – Nhiều phụ nữ mong ước sở hữu vòng eo thon gọn để có một thân hình “đồng hồ cát”, tuy nhiên sở hữu vòng eo chỉ 40,6 cm như người phụ nữ dưới đây đôi khi lại khiến người khác phải giật mình.

Ấn tượng bởi các nhân vật trong truyện tranh, Kelly Lee Dekay, 27 tuổi sống tại thành phố New York (Mỹ) đã tìm mọi cách để sở hữu một vòng eo nhỏ. Cô bắt đầu sử dụng áo corset để tạo dáng từ cách đây 7 năm và mặc nó mỗi ngày.
Sau 7 năm, hiện vòng eo của Kelly chỉ ở mức 40,6 cm, khiến cho cơ thể của Kelly tạo thành hình dáng một chiếc đồng hồ cát theo đúng nghĩa. Cô cho chính nhân vật hoạt hình nổi tiếng Jesica Rabbit và nữ siêu anh hùng trong truyện tranh Storm là nguồn cảm hứng và động lực để cô cố gắng sở hữu vòng eo siêu nhỏ này.
Kelly Lee Dekay với vòng eo siêu nhỏ, chỉ 40,6 cm
Kelly Lee Dekay với vòng eo siêu nhỏ, chỉ 40,6 cm
“Từ khi nhỏ tôi đã yêu thích phong cách thời trang của các nhân vật truyện tranh. Tôi thích hình dáng và cách ăn mặc cá tính của họ”, Kelly, hiện đang theo học ngành thời trang cho biết.
Kelly chi sẻ vòng eo siêu nhỏ giúp cô cảm thấy tự tin và gợi cảm hơn. Trước đây cô không có được cảm giác này về bản thân mình cho đến khi quyết định thay đổi bản thân để sở hữu vòng eo siêu nhỏ.
Kelly cho biết để mặc được những chiếc áo corset chật và bó nhằm giữ cho vòng eo nhỏ, cô thường xuyên cảm thấy đau đớn và đôi khi gặp những khó khăn khi di chuyển, đặc biệt lúc lên xuống cầu thang. Kelly cũng cho biết chiếc áo này cũng khiến cô không thể mang được cùng lúc quá nhiều vật nặng.
Các bác sĩ đã đưa ra khuyến cáo với những người mặc áo chặt để giữ cho vòng eo nhỏ và cho biết điều này có thể nguy hiểm đến tính mạng của họ.
Đầu tiên với một vòng eo quá nhỏ sẽ không có đủ không gian cho các cơ quan nội tạng bên trong cơ thể. Các cơ quan này sẽ bị chèn ép và dần di chuyển lên phần lồng ngực, khiến cho chúng khó có thể hoạt động được bình thường.
Bên cạnh đó, những người này sẽ gặp khó khăn trong hô hấp khi phổi không thể hoạt động với công suất tối đa. Ngoài ra, những ngươi mặc áo chật để giữ cho vòng eo nhỏ cũng sẽ gây những tác động không tốt đến phần xương sường, thậm chí có thể gây biến dạng và gãy xương.
Vòng eo siêu nhỏ giúp Kelly trở nên giống với nhân vật hoạt hình mà mình yêu thích, Jessica Rabbit
Vòng eo siêu nhỏ giúp Kelly trở nên giống với nhân vật hoạt hình mà mình yêu thích, Jessica Rabbit
Bản thân Kelly cũng thừa nhận rằng việc mặc chiếc áo quá chật để tạo dáng cho cơ thể có thể khiến cô gặp nguy hiểm và ảnh hưởng đến sức khỏe, nhưng Kelly khẳng định sẽ không từ bỏ những chiếc áo này để giữ cho vòng eo của mình luôn thon gọn.
Với vòng eo chỉ hơn 40 cm, Kelly đã suýt chút nữa phá được kỷ lục Guiness về người có vòng eo nhỏ nhất thế giới. Hiện kỷ lục này đang thuộc về một người Mỹ, Cathie Jung, 77 tuổi, với vòng eo chỉ 38,1 cm. Cathie Jung cũng sử dụng cách thức mặc áo corset chặt để giữ cho vòng eo của mình trở nên nhỏ hơn.
T.Thủy
Theo Mirror/DM

HỒ CHÍ MINH HƯ QUÁ

Standard

Con nghiện hoành hành: ‘Thảm họa quốc gia’ được cảnh báo từ 6 năm trước

(PLO)- “Quan niệm rất nhân văn, rất tiến bộ nhưng không phù hợp với điều kiện hiện nay và sẽ là một thảm họa quốc gia nếu chúng ta bỏ cái này. Tôi xin cam đoan với các vị đại biểu Quốc hội như vậy”.

Hai người nghiện đang đói thuốc với ống kim tiêm trên tay. Không còn gì để bán, sau một hồi suy nghĩ, cô gái bán tóc mình để có tiền mua thuốc.

Những ngày qua, dư luận nóng bỏng với câu chuyện quản lý người nghiện ở TP.HCM với những con số giật mình và những vướng mắc mà chỉ một mình thành phố thì không thể nào gỡ nổi.

Tất cả những hệ lụy này bắt nguồn từ việc Luật Phòng, chống ma túy (sửa đổi 2008) và Luật Xử lý vi phạm hành chính (có hiệu lực từ 1-1-2014) có những quy định rất bất cập đối với việc đưa một người nghiện ma túy vào trại cai nghiện. Một trong những lý do xuất phát từ quan điểm xây dựng luật này: Xem người nghiện là bệnh nhân, cần được giúp đỡ để chữa bệnh, tái hòa nhập cộng đồng chứ không phải là tội phạm với những biện pháp trấn áp, hạn chế một số quyền.

Hệ quả là từ đầu năm đến nay, cả nước có 200.000 người nghiện nhưng chỉ khoảng 200 người được đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc. Hàng trăm ngàn người nghiện ở ngoài xã hội đã gây ra những phức tạp về tình hình an ninh, trật tự của nhiều địa phương trên cả nước. Thê thảm nhất là TP.HCM, nơi có tới 19.000 người nghiện và 60% các vụ phạm pháp liên quan đến người nghiện, do người nghiện thực hiện.

Lật giở lại Bản tổng hợp thảo luận tại hội trường (Ghi theo băng ghi âm) buổi sáng ngày 16/05/2008, ngày mà các đại biểu quốc hội khóa 12 (kỳ họp thứ 3) thảo luận về dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật phòng, chống ma túy và việc thực hiện Nghị quyết 16/2003/QH11, chúng tôi thấy có một đại biểu QH đã mạnh mẽ lên tiếng cảnh báo về một “thảm họa quốc gia” nếu chúng ta xây dựng luật trên quan điểm ve vuốt người nghiện như thế. Tiếc rằng tiếng nói của ông chỉ là thiểu số và đến nay thì “thảm họa quốc gia” ấy dường như đang hiện hữu và cần phải cấp bách giải quyết.

Nhân bàn về chuyện quản lý người nghiện, PLO xin giới thiệu ý kiến thảo luận tâm huyết của vị đại biểu quốc hội này:

Tôi tha thiết đề nghị Ủy ban các vấn đề xã hội của Quốc hội cần xem xét lại ý kiến cho rằng trở thành một quan điểm trong xây dựng luật là người nghiện là một người bệnh và trên cơ sở đó đặt vấn đề bỏ Điều 199 BLHS về tội sử dụng trái phép chất ma tuý.

Theo tôi, trong điều kiện của nước ta hiện nay và trong tình hình ma tuý hiện nay thì chưa nên đặt vấn đề như quan điểm này. Nếu như đây trở thành một quan điểm chính thống của Quốc hội để xây dựng luật và tới đây sửa tiếp Luật Hình sự, Luật Tố tụng hình sự sẽ trở thành một vấn đề rất nguy hại cho xã hội. Tôi đồng tình là phải có quan điểm nhân đạo, hỗ trợ, giúp đỡ người nghiện, nhưng đối với chúng ta thì phải theo từng nấc thang tiến bộ của xã hội đến đâu, kinh tế phát triển đến đâu, ý thức tự giác của dân đến đâu, ý thức dân luật đến đâu chúng ta làm đến đó. Đừng nói vội mà bài học về sát nhập, Ủy ban dân số gia đình cho ta một bài học nóng hổi về hậu quả tác hại như thế nào? Cho nên tôi tha thiết đề nghị như vậy.

Vấn đề thứ hai là bỏ Điều 199 BLHS. Thưa với Quốc hội, bản thân điều luật có quy định người nghiện là tội phạm đâu mà điều luật quy định là “người sử dụng trái phép chất ma túy là tội phạm” và điều luật hiện nay đang có một giá trị phòng ngừa rất tích cực thì tại sao lại bỏ điều này đi. Trên thực tế tôi nghiên cứu một số luật của các nước, ở Liên bang Myanmar bây giờ vẫn coi điều sử dụng trái phép chất ma túy là tội phạm và người ta phạt tù từ 3 năm đến 5 năm.

Ở Pháp cũng coi sử dụng trái phép chất ma túy là một tội phạm và hiện tại vẫn đang xử phạt là 1 năm tù và 25.000 Frăng. Ở Trung Quốc chưa coi là tội phạm nhưng chúng ta thử hình dung người ta xử lý về hành chính, nhưng nếu sử dụng trái phép chất ma túy sẽ thực hiện giam 15 ngày và phạt 2.000 Nhân dân tệ. Trong điều kiện như thế chúng ta có nên bỏ không? Tôi thấy đây là một vấn đề hết sức mạo hiểm. Quan niệm rất nhân văn, rất tiến bộ nhưng không phù hợp với điều kiện hiện nay và sẽ là một thảm họa quốc gia nếu chúng ta bỏ cái này. Tôi xin cam đoan với các vị đại biểu Quốc hội như vậy. Nếu các vị đặt là vấn đề như hiện nay, còn sau này tiến bộ lên và phát triển lên, chúng ta sẽ tính toán tính thế nào cho hợp lý.

Vấn đề thứ hai là vấn đề cai nghiện tại gia đình và cộng đồng, có thể nói hiện tại hiệu quả rất thấp, nhưng không thể bỏ được điều kiện này, vì đối với người nghiện trách nhiệm đầu tiên và trách nhiệm trước hết là của gia đình, của chính quyền cơ sở, đó là phường, xã, thị trấn, không thể đổ cho xã hội hết, Nhà nước làm sao hết được. Điều này hết sức cần thiết đưa vào điều luật.

Vấn đề tiếp theo là quản lý sau cai, tôi cho cũng phải luật hóa và cũng áp dụng dưới 2 hình thức: Một là quản lý sau cai nghiện tại gia đình và cộng đồng; Hai là quản lý tập trung, cái này thực hiện được Nghị quyết của Quốc hội. Ghi trong điều luật như vậy, còn địa phương nào có khả năng làm tập trung, cho làm tập trung, chưa có khả năng làm tập trung thì thực hiện cai tại gia đình, chính quyền cơ sở chịu trách nhiệm làm việc này, trường hợp ra tái nghiện ngay lại bắt vào.

Trên thực tế hiện nay số giảm về người nghiện chủ yếu: Một là chết do nhiễm HIV giai đoạn cuối; Hai là bắt vào các Trung tâm cai nghiện bắt buộc.

Thứ ba là bắt vào các nhà tạm giam, tạm giữ. Thực chất cai nghiện được rất khó khăn. Trong điều kiện hiện nay, chúng tôi thấy chúng ta đối xử nhân văn, nhân đạo với người nghiện, bên cạnh đó phải có từng mức của nó. Còn nhiều đối tượng chúng ta cần phải quan tâm hơn đối tượng nghiện này rất nhiều, nhiều gia đình chính sách khó khăn, nhiều người nhiễm chất độc da cam, nhiều gia đình hoàn cảnh rất khó khăn rất đáng quan tâm. Tất nhiên ta không bỏ mặc người nghiện, nhưng nghiện có phải là do virút nào gây nên đâu mà đây là anh sử dụng trái phép chất ma túy, anh làm hại cho xã hội, hoàn toàn là ý thức chủ quan. Tôi chưa thấy người nào vì ức chế về công việc quá lại nghiện ma túy cả, hoàn toàn đây là sự suy thoái về đạo đức, về lối sống và bị tác động của tội phạm ma túy tác động vào. Cho nên phải có một thái độ rất đúng mức, tôi thấy nên đặt vấn đề như vậy…

Đại biểu Trần Bá Thiều – TP Hải Phòng

 

Vô tư sử dụng ma túy

Điều 199 Bộ luật hình sự 1999 quy định Tội sử dụng trái phép chất ma túy như sau:

1. Người nào sử dụng trái phép chất ma túy dưới bất kỳ hình thức nào, đã được giáo dục nhiều lần và đã bị xử lý hành chính bằng biện pháp đưa vào cơ sở chữa bệnh bắt buộc mà còn tiếp tục sử dụng trái phép chất ma túy, thì bị phạt tù từ ba tháng đến hai năm.

2. Tái phạm tội này thì bị phạt tù từ hai năm đến năm năm.

Sau đó, quan điểm coi người nghiện là bệnh nhân chứ không phải tội phạm “lên ngôi” và được thể chế hóa vào các đạo luật liên quan.

Cụ thể và rõ nhất là QH đã bãi bỏ điều 199 nói trên (theo Luật số 37/2003 về sửa đổi, bổ sung một số điều của BLHS, có hiệu lực từ 1-1-2010). Và hiện nay, sử dụng ma túy không bị coi là tội phạm.

TTH

VN GIỮA PHƯƠNG TÂY VÀ TRUNG CỘNG

Standard

Việt Nam giữa phương Tây và Trung Quốc

Kính Hòa, phóng viên RFA
2014-10-29
Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng Mỹ, Tướng Martin Dempsey và Tổng tham mưu trưởng quân độ nhân dân Việt Nam, Trung tướng Đỗ Bá Tỵ duyệt hàng quân danh dự tại Bộ Quốc phòng Hà Nội vào ngày 14 tháng 8 năm 2014.

Chủ tịch Hội đồng tham mưu trưởng Mỹ, Tướng Martin Dempsey và Tổng tham mưu trưởng quân độ nhân dân Việt Nam, Trung tướng Đỗ Bá Tỵ duyệt hàng quân danh dự tại Bộ Quốc phòng Hà Nội vào ngày 14 tháng 8 năm 2014.

DuDay

Một học giả người Nhật bản là ông Yoshiharu Tsuboi có viết một tác phẩm mang tựa đề Nước Đại Nam giữa Pháp và Trung Hoa để mô tả tình thế Việt nam kẹt giữa đế quốc kiểu cổ là Trung hoa với thế giới phương Tây hồi giữa thế kỷ 19. Trong những năm đầu thế kỷ 21 này, Việt nam lại một lần nữa kẹt giữa phương Tây và nước Trung quốc đang lên. Trong bối cảnh đó trong những năm gần đây chính phủ Việt nam đề ra một chính sách gọi là làm bạn với tất cả các nước, mà được gọi nôm na là chính sách đu dây.

Chính trị ngoại giao

Chính sách ngoại giao đu dây của Việt nam thể hiện rõ ràng nhất trong những tháng gần đây. Giữa tháng tám chủ tịch hội đồng liên quân Hoa Kỳ, ông Martin Dempsey đến thăm Việt nam, đánh dấu một mốc lịch sử quan trọng giữa quân đội hai quốc gia. Sau đó phía Mỹ có tuyên bố là sẽ nới lõng lệnh cấm bán vũ khí cho Việt nam trong dịp Bộ trưởng ngoại giao Việt nam thăm Hoa kỳ vào đầu tháng 10.

Chỉ vài ngày sau, Bộ trưởng quốc phòng Việt nam, Đại tướng Phùng Quang Thanh sang thăm Trung quốc. Trong dịp này những lời lẽ ngoại giao nhẹ nhàng được hai bên đưa ra trong các tuyên bố với báo chí. Hầu như cùng thời điểm đó, Thủ tướng Việt nam Nguyễn Tấn Dũng, trong chuyến thăm châu Âu đã ra tuyên bố rằng dân chủ và nhân quyền là xu thế của thời đại và Việt nam không đi ngoài cái xu thế đó. Lời tuyên bố có vẻ như hợp với những áp lực thường xuyên của Hoa kỳ và phương Tây về những vấn đề dân chủ và nhân quyền.

Hầu như các nhà quan sát chính trị Việt nam đều đồng ý với nhau rằng Việt nam đang đứng giữa một bên là mô hình xã hội tự do mà nhiều người Việt mong muốn để có một cuộc sống tốt hơn, còn bên kia là mô hình độc đảng quen thuộc của đảng cầm quyền, tương đồng với Trung quốc, một cường quốc đang lên và đang mong muốn lan tỏa ảnh hưởng toàn cầu của mình.

Vấn đề là Việt nam đi tìm sự kết hợp trong mối quan hệ giữa Mỹ và Trung quốc sao cho có lợi nhất cho mục đích của họ. Mà mục đich lớn nhất của họ là bảo vệ chế độ, bảo vệ đảng, cho nên họ vẫn nghiêng về Trung quốc nhiều hơn

Tiến sĩ Vũ Hồng Lâm

Đánh giá về mối quan hệ tay ba Việt nam Mỹ Trung quốc, Tiến sĩ Vũ Hồng Lâm từ Trung tâm nghiên cứu Đông Nam Á ở Hawaii cho rằng:

Tổng thể những ràng buộc về kinh tế, chính trị, quân sự, về ý thức hệ giữa Trung quốc, Việt nam và Mỹ thì từ xưa tới nay, Việt nam bao giờ cũng nghiêng về phía Trung quốc chứ chưa bao giờ đứng ở giữa. Người ta thường nói là Việt nam đi giây giữa Mỹ và Trung quốc nhưng theo tôi thì cách nói đó không nêu lên thực chất của vấn đề. Vấn đề là Việt nam đi tìm sự kết hợp trong mối quan hệ giữa Mỹ và Trung quốc sao cho có lợi nhất cho mục đích của họ. Mà mục đich lớn nhất của họ là bảo vệ chế độ, bảo vệ đảng, cho nên họ vẫn nghiêng về Trung quốc nhiều hơn.”

Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh thăm Trung Quốc (nguồn mạng Bộ Quốc phòng TQ)
Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh thăm Trung Quốc (nguồn mạng Bộ Quốc phòng TQ)

Về chuyến thăm Trung quốc của Đại tướng Phùng Quang Thanh, ông Vũ Hồng Lâm nói là chuyện đó nằm trong mối quan hệ truyền thống giữa quân đội hai nước kể từ khi chiến tranh lạnh kết thúc.

Ông Vũ Hồng Lâm nói thêm là quan điểm đó của những nhà lãnh đạo Việt nam là phần cơ bản, nhưng ngoài ra quan hệ tay ba Việt Mỹ Trung cũng đang chuyển động, và sự kiện giàn khoan Trung quốc xâm nhập vào thềm lục địa Việt nam làm cho Việt nam nhích gần với Mỹ hơn.

Vào những ngày cuối tháng 11, người có quyền lực cao nhất của ngành ngoại giao Trung quốc là ông Dương Khiết Trì thăm Việt nam. Đây là chuyến thăm Việt nam thứ hai trong vòng năm tháng của ông Dương. Truyền thông thế giới quan tâm tới việc này như là một cố gắng từ phía Trung quốc để làm giảm căng thẳng giữa hai quốc gia. Điều này có thể thấy ở lời lẽ nhẹ nhàng hơn của ông Dương, cũng như vẻ mặt vui vẻ hơn của người tương nhiệm Việt nam Phạm Bình Minh so với lần viếng thăm trước của ông Dương Khiết Trì.

Ông Nguyễn Thanh Giang, một nhà bất đồng chính kiến trong nước, nhận xét về chuyến thăm của ông Dương Khiết Trì, khi được hỏi rằng những biểu hiện trên liệu có phải cho thấy rằng quan hệ Việt Trung đã trở nên nồng ấm hơn hay không:

Tôi không thích dùng chữ nồng ấm, mà tôi nghĩ rằng họ biết điều hơn nên họ xuống thang một cách bất đắc dĩ. Họ thấy được tin thần phản kháng của người Việt nam đối với Trung quốc. Lý do thứ hai là họ thấy sự xích lại của Việt nam với phương Tây, đặc biệt là với Hoa Kỳ. Hoa Kỳ và phương Tây cũng thấy vai trò cần thiết của Việt nam ở Đông nam Á. Trung quốc thấy cái nguy cơ một liên minh với Hoa Kỳ đang được hình thành. Họ phải giả vờ nhún xuống để làm giảm đi cái tình cảm thoát Trung của người Việt nam đối với chủ nghĩa đại Hán.”

Tôi không thích dùng chữ nồng ấm, mà tôi nghĩ rằng họ biết điều hơn nên họ xuống thang một cách bất đắc dĩ. Họ thấy được tin thần phản kháng của người Việt nam đối với Trung quốc. Lý do thứ hai là họ thấy sự xích lại của Việt nam với phương Tây, đặc biệt là với Hoa Kỳ.

Ông Nguyễn Thanh Giang

Kinh tế tài chánh

Trong những nổ lực mở rộng quyền lực và ảnh hưởng của mình trên thế giới, Trung quốc cũng dùng khối dự trữ tài chính khổng lồ của mình. Vào ngày 24/10/2014,  21 quốc gia châu Á, trong đó có Việt nam cùng nhau ký một thỏa thuận thành lập Ngân hàng phát triển cơ sở hạ tầng châu Á tại Bắc Kinh, trong đó Trung quốc là quốc gia sẽ cung cấp tín dụng nhiều nhất.

Sự ảnh hưởng của kinh tế Trung quốc lên Việt nam đã được nhiều người nói đến, từ sự nhập siêu của Việt nam, cho đến sự có mặt của hàng ngàn công nhân người Trung quốc ở Việt nam. Khi được hỏi liệu việc Việt nam vay mượn tiền từ ngân hàng phát triển cơ sở hạ tầng này sẽ làm cho Việt nam phụ thuộc hơn nữa vào Trung quốc không, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một nhà hoạt động xã hội dân sự thường có những phản biện đối với chính phủ Việt nam nói rằng ông không bi quan như vậy:

Đối với một nước lớn như Trung quốc thì ảnh hưởng quốc tế và khu vực của họ là một điều khó có thể tránh khỏi. Tôi nghĩ là nếu chúng ta gắn nhiều quá vấn đề chính trị vào kinh tế thì khó có thể hài hòa được trong vấn đề phát triển. Với Việt nam cũng cần khôn khéo để tận dụng tất cả những lợi thế của mối quan hệ của Trung quốc với khu vực.”

Có một sự kiện là các quốc gia phát triển ở vùng châu Á Thái Bình Dương như Nhật bản, Hàn quốc và Úc không tham gia vào sự thành lập ngân hàng này. Tiến sĩ Lê Đăng Doanh, chuyên gia kinh tế từ Hà nội cũng có nhận xét rằng sự kiện này đáng chú ý vì sự cạnh tranh địa chính trị của nó, một bên là ngân hàng do Trung quốc chủ xướng thành lập, còn bên kia là các định chế tài chính phương Tây như ngân hàng thế giới, ngân hàng phát triển châu Á. Ông Lê Đăng Doanh nói là Việt nam và các quốc gia Asean khác đang cần vốn để phá triển cơ sở hạ tầng nên tham gia ngân hàng do Trung quốc thành lập.

Trả lời câu hỏi về sự ảnh hưởng mạnh mẽ hơn nữa trong tương lai của Trung quốc lên kinh tế Việt nam Tiến sĩ Lê Đăng Doanh nói:

Việt nam cũng đã ý thức được rất rõ tình hình này nên đã có một quyết định chiến lược là sẽ tham gia hiệp định hợp tác xuyên Thái Bình Dương gọi tắt là TPP. Bằng cách đó thì Việt nam có thể đa dạng hóa được các đối tác về thương mại, bằng cách đó mở cửa ra để thu hút đầu tư nước ngoài, làm cho Việt nam thực hiện được sự đa dạng hóa về quan hệ kinh tế, và bớt phụ thuộc vào một nước cụ thể nào, và đặc biệt là Trung quốc.”

Nhận định chung về quan hệ tay ba Việt Mỹ Trung, nhiều nhà quan sát tình hình Việt nam, trong đó có Tiến sĩ Vũ Hồng Lâm, cho rằng mối quan hệ đó đang vận động, nó phụ thuộc vào sức ép từ Trung quốc trong mối quan hệ của hai đảng cộng sản, sức ép từ phương Tây về những điều kiện dân chủ nhân quyền, và sức ép từ chính nhân dân Việt nam trong cách nhìn Trung quốc như một đế quốc kiểu đại Hán thời trung cổ.

CÁNH TẢ PHÁP SẼ TIÊU VONG ?

Standard

Cánh tả Pháp sẽ tiêu vong ?

mediaTổng thống Pháp François Hollande (trái) và Thủ tướng Manuel Valls đang lãnh đạo chính phủ trong bối cảnh đảng Xã hôi cầm quyền bị chia rẽ sâu sắc.REUTERS/Philippe Wojazer/Files

Ukraina lật qua trang sử thân Nga, Bắc Kinh muốn phá thế tài chính độc tôn của Tây phương, Ngân hàng Pháp vững chắc nhất châu Âu nhưng cánh tả Pháp có nguy cơ tan rã vì lãnh đạo chia rẽ vì không có một dự án chung cho tương lai. Trên đây là những chủ đề chính của báo chí Pháp hôm nay.

 

Phản ảnh quan điểm của đa số thầm lặng, một tờ báo địa phương khẳng định đảng Xã hội Pháp không còn đóng vai trò trung tâm trong sinh hoạt quốc gia, đang đứng trước nguy cơ « bùng nổ » còn hành pháp bị bế tắc từ chính trị đến phương án kinh tế và thậm chí kể cả ý thức hệ. Phát hành tại Paris, nhật báo cánh tả khai phóng Libération đã dành 5 trang để công bố một kết quả thăm dò ý kiến cùng với các bài phân tích để tìm cách trả lời câu hỏi liệu cánh tả Pháp có tan hàng hay không ?

Kết quả thăm dò ý kiến của gần 1000 cử tri ủng hộ cánh tả cho thấy phe này là một « gia đình đã tan rã » đến mức độ khó có thể hàn gắn. Đây là lý do chính sẽ làm cho phe tả mất chính quyền trong cuộc bầu cử tổng thống và quốc hội 2017. Trong nội bộ cánh tả đã có ba, bốn xu hướng truyền thống khác biệt : Xã hội, Bảo vệ môi trường, Cộng sản và Cực tả .Các xu hướng này đã biết liên kết với nhau trong cuộc bầu cử 2012 đưa đến chiến thắng của François Hollande và quốc hội đương nhiệm.

Tuy nhiên, năm 2014 này là thời điểm của xung khắc : Chỉ riêng trong đảng Xã hội đã có ba nhóm khác nhau : Nhóm thứ nhất được 24% thuộc xu hướng xã hội truyền thống với chủ trương công bằng xã hội, tái phân chia lợi nhuận của đương kim Tổng thư ký Jean-Christophe Cambadélis và cựu bộ trưởng kinh tế Martine Aubry, mẹ đẻ của chính sách làm việc 35 giờ mỗi tuần. Nhóm thứ hai được 14% thuộc phe của thủ trướng Manuel Valls với chủ trương thắt lưng buộc bụng, tự do cạnh tranh và nhóm thứ ba, 12%, do Bộ trưởng bộ môi trường Ségolène Royal lãnh đạo thuộc xu hướng cánh tả báo thủ, quyền lợi gia đình và quốc gia trên hết.

Bên cạnh ba phe của đảng Xã hội còn có phong trào bảo vệ môi trường mà phong trào này cũng chia làm hai phe kình chống nhau : Một bên chủ trương « trung dung » còn bên kia thì kiên quyết với các « giá trị xã hội ». Chưa hết, bên cạnh đảng Xã hội và các đảng Xanh còn có phe « chống tư bản » mà nòng cốt là đảng Cộng sản Pháp và những cán bộ thuộc phe tả của đãng Xã hội ly khai.

Vấn đề là các xu hướng này đều tự cho mình là đại diện chính thống của cánh tả cho nên cuối cùng họ xung khắc lẫn nhau. Libération phân tích : Cánh tả Pháp đã vỡ tan thành những mảnh vụn do chính những phe nhóm tự đập phá căn nhà chung tương tự như các thủ lãnh của cánh tả do ham muốn khẳng định bản sắc mà làm ta vỡ toàn bộ cánh tả.

Tuy nhiên, nhật báo cánh tả khai phóng của Pháp không đến nỗi bi quan. Libération cho rằng « nhân dân cánh tả không chết ». Kết quả thăm dò dư luận cho thấy giá trị và bản sắc cánh tả vẫn tồn tại trong nước Pháp. Thực tế này, những chính trị gia lãnh đạo cánh tả từ thủ tướng cho đến các vị bộ trưởng và cựu bộ trưởng, lãnh đạo đảng Xanh hay đảng Cộng sản phải biết và cần phải nhìn ra những điểm tương đồng. Trước cuộc khủng hoảng xã hội và kinh tế hiện nay nếu những nhân vật này vẫn tiếp tục tấn công nhau, một phần cũng do chính sách kinh tế từ hai năm nay không mang lại kết quả cụ thể, thì theo Libération, cánh tả Pháp sẽ chết vào năm 2017.

Ukraina : phe thân Tây phương chiếm đa số tại quốc hội

Thời sự quốc tế nổi bật nhất là cuộc bầu cử quốc hội tại Ukraina và Tunisie. Theo Libération, đối với Ukraina, thì cuộc bầu cử hôm qua mà kết quả sơ khởi cho thấy phe chủ trương thân Tây phương thắng lớn, là bằng chứng cho thấy người dân Ukraina đã lật qua trang sử Ianoukovitch, tên của vị tổng thống thân Nga bị lật đổ. Ngay ở miền đông Ukraina, nơi nào không bị phe nổi dậy kiểm soát và ngăn chận, thì kết quả cũng cho thấy các đảng thân Nga chỉ được thiểu số.

Cùng nhận định này, nhật báo cánh hữu Le Figaro đề tựa : Phe thân châu Âu ở thế mạnh tại Ukraina. Bầu cử quốc hội xác định phong trào chính trị của tổng thống Petro Porochenko đặt được nền móng vững chắc. Theo Le Figaro, do hầu hết phe thân Nga đều bị loại vì không đạt tỷ lệ phiếu tối thiểu 5%, chỉ có tổ chức mang tên « Khối đối lập » trong đó có một số chính trị gia thuộc đảng các Vùng của cựu tổng thống Ianoukovitch, với 7,6% phiếu, là có đại biểu tại nghị trường. Trong điều kiện này, Putin chỉ còn hai giải pháp : Một là giảng hòa với Kiev, hai là gây sự bằng cách công nhận kết quả « bầu cử quốc hội » của phe ly khai thân Nga sẽ tổ chức vào ngày 02.11 tại vùng họ kiểm soát. Nhưng nếu Kremli chọn giải pháp trả thù này thì sẽ làm xung khắc với Mỹ và Liên Hiệp Châu Âu trầm trọng thêm.

Với góc nhìn kinh tế, đặc phái viên của nhật báo Les Echos từ Kiev nhận định là Ukraina tìm một liên minh chính trị để vãn hồi hòa bình và tiến hành cải cách sâu rộng để đưa đất nước ra khỏi cuộc suy thoái nghiêm trọng. Tuy chưa có kết quả chính thức nhưng tổng thống Petro Porochenko có thể trông cậy vào sự ủng hộ của bốn đảng thân Tây phương kể cả phong trào Samopomitch mới khai sinh từ đợt biểu tình ở quảng trường Maidan mà giành được 13% phiếu. Đảng Cộng sản Ukraina lần đầu tiên từ gần 100 năm nay bị loại khỏi quốc hội còn phe của cựu tổng thống Ianoukovitch nhiều lắm mấp mé 8% mặc dù họ chiếm đa số trong nhiệm kỳ kết thúc.

Bình luận về lời tuyên bố của tổng thống Petro Porochenko « chúng tôi bầu một quốc hội thân-Ukraina, thân châu Âu và không theo Nga để quyết tâm bài trừ tham nhũng thay vì để cho tham nhũng đụt khoét đất nước”, một chuyên gia độc lập cho rằng tổng thống Ukraina bắt buộc phải cải cách thật sự. Trong thời gian trước đây, ông có thể cải cách hình thức để làm hài lòng Bruxelles, nhưng từ nay lãnh đạo Ukraina buộc phải tiến hành cải cách tận gốc rể vì ông sợ dân chúng. Người dân Ukraina đã thất vọng vì nạn tham ô trong các chính quyền nối tiếp nhau từ thời hậu cộng sản sẽ phản ứng mạnh nếu chính quyền hiện nay không bài trừ được nạn tham ô.

Trung Quốc quyết định phá thế độc tôn của các định chế tài chính đa phương

Ngân hàng Á Châu đầu tư vào  hạ tầng đã được phát động tại Bắc Kinh. Tham vọng của Trung Quốc là cạnh tranh với Ngân hàng phát triển châu Á và các định tế tài chính đa phương khác. Tuy nhiên, nhiều cường quốc kinh tế trong vùng như Hàn Quốc và Úc đã không tham gia. Tại sao ?

Thứ sáu tuần trước, Trung Quốc cùng đại diện 20 quốc gia đã họp tại Bắc Kinh để ký giấy « khai sinh » một định chế lấy tên là « Ngân hàng Á châu đầu tư vào hạ tầng ». Mục tiêu của ngân hàng này, theo truyền thông Trung Quốc, với số vốn 50 tỷ đôla mà Trung Quốc chiếm phân nửa, là để cạnh tranh với Ngân hàng Phát triển châu Á.

Trong số các nước ký tên có Ấn độ, Việt Nam, Singapore và Qatar

Theo phân tích của Les Echos thì sáng kiến chủ động này của Trung Quốc làm công luận nhớ đến 5 nước lớn đang trổi dậy là Trung Quốc , Nga, Ấn độ, Brazil và Nam Phi đã lập nên nhóm BRICS và thành lập ngân hàng với mục đích là để cạnh tranh với Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF và Ngân hàng Thế giới WB.

Các sáng kiến của Trung Quốc làm các nước công nghiệp phát triển bực mình. Ngay Hàn Quốc và Úc cũng đứng ngoài dự án của Bắc Kinh. Theo Les Echos, Hoa Kỳ đã vận động các nước đồng minh không tham gia định chế tài chính của Bắc Kinh vì hai lý do. Một là lý do cạnh tranh chiến lược dễ hiểu nhưng điều đáng ngại nhất là tính chất thiếu minh bạch của giới tài chính Trung Quốc. Bắc Kinh vẫn dựa vào lập luận « không can thiệp nội bộ » để đổ tiền trợ giúp các chế độ độc tài và nuôi dưỡng bộ máy tham nhũng tại nhiều quốc gia mà Trung Quốc đầu tư. Jen Paksen, phát ngôn viên bộ ngoạiu giao Mỹ đã nói thẳng là Hoa Kỳ lo âu về« bản chất mập mờ của Ngân hàng Á châu đầu tư vào hạ tầng dưới hình thức hiện nay ».

Chủ tịch Ngân Hàng Phát Triển Châu Á Takehiko Nakao cũng có cùng thông điệp. Một mặt nhà tài chính Nhật Bản tỏ thái độ « thông hiểu » Trung Quốc nhưng mặt khác ông kêu gọi Bắc Kinh cần phải đi thao chuẩn mực quốc tế.

Ý thức là hình ảnh Trung Quốc không tốt đẹp lắm trong công luận quốc tế, chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tuyên bố sẽ nghiên cứu « cách quản lý tốt » của các định chế quốc tế.

Thái độ của chính quyền Trung Quốc được Les Echos nhận định trong phần kết luận như sau : Trung Quốc xem ra chỉ ít sợ tính đa nguyên một khi trong đa nguyên đó họ đóng vai trò cột trụ.

« Đại đa số ngân hàng châu Âu vững chắc »

Trở lại thời sự châu Âu, tất cả báo Pháp cùng đưa tin rộng rãi về kết quả trắc nghiệm của Ngân hàng châu Âu qua đó Ngân hàng Pháp được điểm tốt. Ngân hàng Pháp vững mạnh ra khỏi khủng hoảng . Le Figaro nhận định : Nhà băng của Pháp đủ sức đương đầu với một cuộc khủng hoảng tài chính mới nếu có xảy ra.

Les Echos phân tích rõ thêm : Ngân hàng Châu Âu an tâm về khả năng của hầu hết ngân hàng Châu Âu . Đức Pháp là học trò tốt chỉ có Ý là hơi yếu.

Nhật báo công giáo La Croix không qua tâm đến khả năng tài chính của các ngân hàng châu Âu nhưng dành nhiều trang để giúp độc giả hiểu thêm về dân tộc Kurdistan đang chiến đấu chống Hồi giáo cực đoan tại hai mặt trận Irak và Syria. Một hồ sơ khác được La Croix chú ý là phương pháp trợ giúp người bệnh nan y tự tử tại Đức đang gây tranh luận. Tại Đức, khác với Pháp, luật của Đức không trừng phạt, nghiêm cấm hành động trợ sức cho người muốn tự tử. Tuy nhiên, theo nhật báo công giáo, thì dân biểu của đảng Dân chủ Thiên Chúa giáo của thủ tướng Merkel muốn nghị viện phải thông qua luật nghiêm cấm hành động này sau khi hai tổ chức tại Đức đã « trợ giúp » 169 người tự tử trong ba năm 2010 đến 2012.

Kính mắt miễn phí cho người vô gia cư

Cũng trong lãnh vực xã hội, La Croix giới thiệu một sinh hoạt đặc biệt của cơ quan cấp cứu SAMU xã hội của Pháp, phối hợp với một doanh nghiệp chế tạo kính mắt nổi tiếng thế giới Essilor , cung cấp mắt kính cho những người vô gia cư SDF.

Hành động nhân đạo này xuất phát từ một chuyện tình cờ : Một trung tâm tạm cư ở quân 15 tổ chức cờ domino cho người vô gia cư. Một tay cờ từ chối tham dự nói với nhân viên thiện nguyện là ông bị bệnh « mắt kém ». Không ngờ nhân viên thiện nguyện này lại là nhân viên của hãng kính thuốc từ 30 năm nay.

Thế là sáng kiến khám mắt và tặng không mắt kính cho người vô gia cư được thực hiện tại Paris và ngay ngày đầu tiên đã có 190 người được khám mắt. Trừ hai người không có vấn đề, 118 người còn lại được cấp kính mắt ngay trong ngày. Số còn lại chờ làm kính đặc biệt để điều chỉnh thị giác.

Một SDF người Ba lan 58 tuổi thích thú tuyên bố : ” Lâu lắm rồi tôi mới thấy rõ người phụ nữ…. “

HY SINH ĐỜI BỐ, CỦNG CỐ ĐỜI CON

Standard

Bố là bộ trưởng không có tài sản nhưng con có hàng nghìn tỷ đồng

  • (VTC News) – Quan chức Quốc hội cho rằng cần tiến tới kiểm soát tài sản của toàn xã hội để không xảy ra tình trạng bố là lãnh đạo bộ, lãnh đạo tỉnh không có tài sản nhưng con  lại có hàng nghìn tỷ đồng.
» Những dinh thự ‘khủng’ ở Thái Nguyên
» Cứ 10 người dân thì 8 người bức xúc với tham nhũng
» Tham nhũng ngày càng phức tạp, ai chịu trách nhiệm?

Bên hành lang Quốc hội, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Đình Quyền chia sẻ với báo chí nhiều nội dung quan trọng xung quanh việc phòng chống tham nhũng hiện nay.

- Ông đánh giá tình hình tham nhũng hiện nay thế nào?

Bố là bộ trưởng không có tài sản nhưng con có hàng nghìn tỷ đồng
Đại biểu Nguyễn Đình Quyền (Ảnh: Lê Anh Dũng)

Tình hình tham nhũng hiện nay đang rất phức tạp và nghiêm trọng. Thanh tra Chính phủ đã có thông tư đưa ra tiêu chí để đánh giá về tình hình tham nhũng.

Bản chất của tham nhũng là ngầm. Tính đo đếm được tham nhũng chính là sự hài lòng của người dân với bộ máy nhà nước.

Qua hoạt động của Ủy ban tư pháp thì đánh giá rằng hoạt động tham nhũng vẫn rất phức tạp. Có thể đỡ ở địa phương này, ngành này thì lại phát triển ở ngành khác.

Điều đó, đòi hỏi các cơ quan chuyên trách phải năng cao năng lực nghiệp vụ trong việc phát hiện tham nhũng. Từ đó chúng ta phát hiện nhiều hơn. Nếu xử lý nghiêm minh sẽ hạn chế tham nhũng.

- Thưa ông, có nhiều ý kiến cho rằng hiện nay việc phát hiện tham nhũng ở nước ta còn thiếu và yếu. Quan điểm của ông về vấn đề này thế nào?

Theo báo cáo của Chính phủ và Ủy ban Tư pháp của Quốc hội,  việc phát hiện tham nhũng của các cơ quan chức năng, đặc biệt là các cơ quan chuyên trách phòng chống tham nhũng trong thanh tra Chính phủ, Viện KSND,  Bộ công an mặc dù đã có nhiều cố gắng nhưng chất lượng là chưa cao. Đặc biệt, việc hiệu quả phát hiện của các cơ quan chuyên trách này còn yếu.

Việc phát hiện chủ yếu thông qua báo chí, qua các phương tiện thông tin đại chúng, thông qua các tổ chức chính trị xã hội và mặt trận. Tuy nhiên, thể chế pháp luật cho các thiết chế này tham gia tố giác tham nhũng là chưa đầy đủ. Đặc biệt là thiết chế cho người tố cáo tham nhũng là chưa đầy đủ.

Thực ra, thiết chế bảo vệ nhân chứng, người tố cáo không phải khó khăn ở Việt Nam. Nhiệm kỳ Quốc hội khóa trước chúng tôi có sang làm việc với FBI của Mỹ. Ở Mỹ, FBI cũng rất khó khăn trong việc bảo vệ nhân chứng, bảo vệ người tố cáo.

Vì vậy, chúng ta đang hoàn thiện thể chế để khuyến khích và bảo vệ được người tố cáo tham nhũng. Bởi vì không ít trường hợp tố cáo tham nhũng bằng hình thức này hay hình thức khác đã bị trả thù. Đây là rào cản để người dân tham gia vào việc tố cáo tham nhũng.

- Luật phòng chống tham nhũng quy rất rõ trách nhiệm của người đứng đầu cơ quan khi xảy ra sai phạm. Tuy nhiên thực tế thì sao, thưa ông?

Bố là bộ trưởng không có tài sản nhưng con có hàng nghìn tỷ đồng Cứ loay hoay kiểm soát tài sản của cán bộ công chức, người có chức vụ quyền hạn thì sẽ xảy ra trường hợp bố là Bộ trưởng, Thứ trưởng, Chủ tịch tịch UBND tỉnh… không có tài sản nhưng con là giám đốc một ngân hàng có hàng nghìn tỷ Bố là bộ trưởng không có tài sản nhưng con có hàng nghìn tỷ đồng
Đại biểu Nguyễn Đình Quyền

Trong pháp luật về công chức, luật về hành chính nhà nước thì trách nhiệm của từng vị trí là chưa rõ. Trong nhiệm kỳ khóa trước, tôi đã đề nghị Chính phủ là khẩn trương xây dựng luật công vụ. Trong luật đó, xác định trách nhiệm từng vị trí công tác, vị trí cấp trưởng, cấp phó, nhân viên đến đâu.

Hiện nay khi có sự việc xảy ra chúng ta xác định trách nhiệm của từng cấp là rất khó. Chúng ta cứ loay hoay đi xác định trách nhiệm của cấp trưởng, cấp phó hay người trực tiếp.

Việc xác định trách nhiệm của người đứng đầu, mặc dù đã có quy định rồi nhưng trên thực tế áp dụng  không đơn giản. Trách nhiệm của người đứng đầu đến đâu, trách nhiệm liên đới, trách nhiệm trực tiếp, trách nhiệm kiểm tra, xử lý cán bộ … Hiện nay chúng ta chưa đủ cơ chế toàn diện để xác định trách nhiệm người đứng đầu. Vì vậy, có nơi làm được, có nơi chưa làm được.

Bên cạnh đó còn bệnh thành tích. Người đứng đầu mà phát hiện ra người tham nhũng thì rõ ràng bị cho là công tác quản lý của mình kém. Đừng lấy những địa phương, đơn vị, bộ ngành phát hiện ra nhiều tham nhũng và cho đó là khuyết điểm. Cần phải coi đó là ưu điểm để khuyến khích người đứng đầu nâng cao trách nhiệm trong việc phát hiện, xử lý hành vi tham nhũng trong đơn vị của mình.

anti

– Ông đánh giá như thế nào về việc kê khai tài sản khi vừa rồi Thanh tra Chính phủ cũng cho biết không tin có một trường hợp bị xử lý trong một triệu người kê khai tài sản?

Kê khai tài sản chỉ là một trong những giải pháp để quản lý tài sản. Ở các nước, để phòng chống tội tham nhũng thì vấn đề quan trọng nhất là kiểm soát tài sản.

Kiểm soát tài sản không những là chống tham nhũng mà còn chống rửa tiền, buôn lậu, trốn thuế, gian lận thương mại… Cho đến nay chúng ta chưa kiểm soát được tài sản của cán bộ công chức và người có chức vụ quyền hạn. Đây là một thiết chế vô cùng khó.

Vì vậy, luật phòng chống tham nhũng đã giao cho Chính phủ trình Quốc hội về một văn bản về kiểm soát tài sản của người có chức vụ quyền hạn nhưng vẫn đang trong quá trình soạn thảo. Đây là một quá trình khó.

Bên cạnh kiểm soát tài sản của cán bộ công chức và người có chức vụ quyền hạn thì người ta còn có quyền công dân, người ta có quyền được giữ bí mật tài sản để đảo đảm an toàn trong giao dịch dân sự của họ.

Vì vậy chúng ta phải nghiên cứu kiểm soát tài sản của toàn bộ xã hội chứ cứ loay hoay kiểm soát tài sản của cán bộ công chức, người có chức vụ quyền hạn thì sẽ xảy ra trường hợp bố là Bộ trưởng, Thứ trưởng, Chủ tịch tịch UBND tỉnh… không có tài sản nhưng con là giám đốc một ngân hàng có hàng nghìn tỷ. Trong trường hợp đó chúng ta không kiểm soát được.

Vì vậy, việc kê khai tài sản ở nơi công tác và nơi cư trú chỉ là một việc rất nhỏ trong việc tiến tới chúng ta kiểm soát tài sản của cán bộ

– Thưa ông, có ý kiến cho rằng quy định báo chí phải cung cấp thông tin về chống tham nhũng cho cơ quan điều tra thì người dân nào dám cung cấp thông tin cho báo chí?

Cung cấp thông tin ở đây hiểu là mỗi công dân khi có nguồn tin báo tố giác tội phạm thì cơ quan công an phải xử lý nguồn tin báo tố giác tội phạm đó. Khi anh biết thì anh phải báo. Đó là trách nhiệm của công dân.

Khi báo chí tác nghiệp, phải bảo vệ danh tính của người cung cấp thông tin về tham nhũng. Luật báo chí phải quy định cụ thể trong nghiệp vụ.

Khi cơ quan có thẩm quyền, đặc biệt là cơ quan tố tụng thì người ta có thẩm quyền trong việc khai thác thông tin liên quan đến tội phạm. Còn thông tin đó được khai thác thế nào từ báo chí thì luật báo chí và luật tố tụng phải quy định rõ.

» Làm rõ chuyện giàu bất thường của một số lãnh đạo
» Chủ tịch nước: Chống tham nhũng chưa đáp ứng yêu cầu
» Trung Quốc ra tối hậu thư với tham quan trốn ở nước ngoài

Minh Đức

BƠI TRONG HỒ RÁC…!

Standard

28/10/2014

BƠI TRONG HỒ RÁC…!

Hạ Đình Nguyên

Bàn phòng họp bố trí hình vòng cung, giật cấp, hướng về sân khấu trung tâm.Sau mấy ngày họp Quốc hội, trong hội trường mới xây xong hoành tráng – hiện đại, các đại biểu đã phát biểu rất mạnh mẽ, nêu lên những bức xúc, lo lắng, và nhiều câu hỏi đã đặt ra.

Tạm gác qua vấn đề đối ngoại trong quan hệ thì thụp Việt-Trung và nỗi ám ảnh Biển Đông, thì vấn đề nội trị được xem là mối quan tâm làm nóng hội trường, trong đó “tham nhũng” và “kinh tế” vẫn giữ vị trí hàng đầu – như bao lâu nay –  của cái gọi là “phức tạp” và “nghiêm trọng”. Chỉ riêng vấn đề nợ công túi tư, chi thường xuyên, chi đầu tư, chi trả nợ đã thấy “rối loạn tiền đình”, nói chi đến chuyện đánh chuột sợ vỡ bình, mà có khi tự chuột nó làm bình vỡ?

Theo ông TBT Nguyễn Phú Trọng – chủ nhân của câu so sánh khiêng cưỡng ấy – cái bình là sự ổn định. Ông đánh tráo khái niệm ổn định xã hội thành ổn định của đảng. Lại thêm một lần đánh tráo nữa, đồng hóa đảng là xã hội. Mà đảng là chủ thể, đang chủ trì cuộc tham nhũng. Con chuột đã chạy vòng quanh tít mù theo phép biện chứng của ông ấy. Nó trốn vào các nóc cung đình chứ chẳng phải xa xôi gì lắm. Trên mạng gần đây lại bung xòe các vụ thu tóm ngân hàng (Bảo Việt, Đại Dương) từ hậu trường cấp cao, rộn ràng dao búa phát khiếp (…Tao dùng Thường vụ Quốc hội đuổi mầy…).

H-19

Thật hãi hùng mà nghĩ đến một cơn đột quỵ bất ngờ xuất hiện, dù là đột quỵ của chuột, của bình, hay của xã hội.

Có lẽ vì thế mà các đại biểu đã phát biểu, đã nêu lên những bức xúc, lo lắng, và hồ hỡi: “Đã đến lúc đáng báo động”.

Từ độ xuân qua xuân lại lại, vẫn vang lên như một bài ca cũ với điệp khúc hầu như không chán: “Đã đến lúc đáng báo động”!

Không thể có cái gì mới dù muốn, ngoài cái “hội trường mới” hoành tráng, xem ra cũng chẳng giúp ích được gì!

Dù sao, các nỗ lực, tích cực, quyết tâm của các đại biểu cũng đáng cảm động. Song, trong cái hồ Việt Nam đầy rác, liệu những con chuột, bọ – thuộc tầng lớp tinh hoa – có cố vươn lên thổi kèn đánh trống cũng không đến đâu, không thoát được khỏi hồ? Tìm đâu ra một không gian tư tưởng, ngoài cái lồng “cương lĩnh” kẹp chặt; tìm đâu ra một không khí trong lành, ngoài cái không khí nhiễm độc và tham nhũng bao trùm; tìm đâu ra một giòng nước mát ngoài cái ao tù hãm, và tìm đâu ra một nguồn động lực để phát triển, ngoài nhân dân?

Trong cái hồ ấy, chính 90 triệu con người đang là vật thừa thải, là rác rưởi, là những vật thể đang chen chúc cựa quậy, nhúc nhích chỉ đủ toan tính cho “hợp lý” cuộc vận hành cá thể của mình, trong không gian tầm gang tấc của “lục phủ ngũ tạng” đang có trong người?

Những con người Việt Nam ấy, chừng như rất hiểu cái thân phận của mình, và tìm cách thích ứng thân phận ấy, theo nhịp đập nho nhỏ của trái tim mình, không dám biết mình là ai, và không biết mình muốn gì! Họ không dám bước ra khỏi không gian an toàn mà họ đang nhúc nhích, nên trở thành 90 triệu “nhân dân sinh vật”, tự giao mình vào bàn tay của một ê-kíp thợ. Giờ đây, nó là một đống nguyên liệu thô mà người thợ làm bánh có thể làm thành sản phẩm có giá trị như cầu mong, hoặc trở thành những phế phẩm vô dụng hôi thối.

Vì thế, giống như họ đang từ chối cái “ý thức về mình”.

Ông Mác đã từng đưa ra một nhận xét đáng kinh hoàng:

Đến chủ nghĩa tư bản, con người mới có ý thức về mình” Và “Ý thức về cá nhân là đóng góp vĩ đại của chủ nghĩa tư bản đối với lịch sử”.

Cái kinh hoàng không vì ý tưởng đó, mà vì sự trái ngược bẽ bàng của một đoạn dài lịch sử mà đồ đệ của ông – lại nhân danh ông – đã làm một cuộc lừa đảo ngoạn mục, nhấn chìm một bộ phận nhân loại vào tăm tối. Ý thức về mình là ý thức của nguyên lý bình đẳng về phương diện con người (cho tất cả mọi con người), là ý thức của nguyên tắc dân chủ về phương diện xã hội (của mỗi cộng đồng). Vì thế mà có Tuyên ngôn nhân quyền, và có Tuyên ngôn độc lập.

Nhưng phản đồ của Mác đã biến tất cả thành đồ chơi. Cái “đóng góp vĩ đại” thành cái đóng góp kinh hoàng. Ý thức về mình  trở thành ý thức cá nhân về “cái tôi” cao độ (không phải cao cả). “Cái tôi” ấy không biết đến bình đẳng, không biết đến dân chủ, và nó chà đạp mọi thứ một cách xảo quyệt. Thì ra, nếu đúng như Mác nói: “đến chủ nghĩa tư bản, con người mới có ý thức về mình”, mà chưa đến, cưỡng bức nó đến, thì nó thành quái thai?

Ở đây chỉ nói về Quốc hội.

Dù là Quốc hội đảng-cử-dân-bầu, tuy có chút mỉa mai với cụm từ này, song vẫn cứ đương nhiên là Quốc hội, đang làm việc trong tòa nhà vòm lớn kia, dưới cái Hiến pháp 2013, lại dưới thêm một tầng nữa là cái “Cương lĩnh” của đảng, thì rõ là một bộ phận quan trọng của đảng, và trên cùng của đảng là ông Tổng Bí Thư. Một hệ thống chặt chẽ khép kín. Và đẹp!

Tôi xin nêu lên đây hai điều chê trách, mang tính xây dựng.

- Đúng như vậy, vì ông TBT có địa vị cao nhất, nên lúc nào lên diễn đàn, ông cũng có phong cách và lời lẽ “dạy” toàn dân. Nay ở cái tòa nhà to thế, ông dạy cả thế giới đều nghe. Tôi lại nghe nói, làm nghề thầy giáo thường có nhược điểm là luôn xây lưng vào bảng đen, nên không biết tấm bảng đen nói gì. Nó nói thế này: “Tôi không thích cái chủ nghĩa đến cuối thế kỷ vẫn chưa hoàn thiện, liệu ông nhanh chóng rời bục để vở diễn sớm kết thúc có được không?”.

- Đọc báo thấy rằng, tòa nhà Quốc hội không quy hoạch chỗ ngồi ké dành cho báo chí, nên quý phóng viên phải ngồi bệt mà ghi chép, như các em sinh viên ngồi uống cà phê bệt ở công viên Độc lập hằng đêm. Vẫn biết rằng độc lập chưa có, nhưng vẫn nên có công viên Độc lập. Vẫn biết rằng dân chủ chưa có, nhưng vẫn nên có một chút dân chủ giả hiệu vẫn hay hơn! Tuy nợ công hay tư gì đó có nhiều, đáng báo động, cứ xây thêm và có thêm một chút nợ nữa cũng chẳng sao. Lại được thêm một lần nói: Đã đến lúc đáng báo động!

Napoleon Bonaparte đã nói về nhà báo:

“Nhà báo là một người ưa cằn nhằn, một kẻ thích chỉ trích, một nơi cho những lời khuyên, một quyền lực tối cao, một người thầy của dân tộc. Bốn tòa báo đối nghịch còn đáng sợ hơn cả ngàn lưỡi lê”.

Cuối cùng, tôi có ý thức là tôi đang bơi trong chính cái hồ rác của mình đây… Thà vậy!

H.Đ.N.

Tác giả gửi BVN

Mr EATS’ ALL – MONSIEUR MANGETOUT

Standard

Thiệt kinh khủng với tay này, cái gì cũng tiêu hoá được hết: sắt, thủy tinh, kể cả chất độc cũng xơi luôn!!!!!!

Hứng lên thì tháo rời chiếc xe đạp ăn từ cái ghi đông đến từng cây tăm, nuốt từ cái yên xe cho đến cái ốc vít (nhấn mạnh: vít xe đạp Pháp chớ hổng phải VN sản xuất cho hãng đt Samsung).
Ấn tượng nhất là nhậu đẹp cả chiếc máy bay thể thao Cessna 150 (bà con sợt hình gu gồ nha)trong vòng 2 năm.

Với biệt danh Monsieur Mangetout – Ông Xơi Tất tần tật – Tên thật là Michel Lolito, sinh ngày  15 tháng 6 năm 1950 tại Grenoble, nước Pháp và chết ngày 25 tháng 6 năm 2007 tại quê nhà (quý bà con có thể sợt tìm tiểu sử trên wiki)

Vậy mà chưa nghe sinh thời anh ăn tiền, ăn đất bao giờ. Có lẽ anh vẫn còn thua xa mấy anh vẹm. Hổng tin thì xin sợt trên gu gồ vài từ như “cưỡng chế “, “dân oan”, “quy hoạch” thì biết.

Chúc bà con một bữa nhậu vidéo (bằng tiếng Ăng lê) thật ngon mắt.

BinhThongNhau

 

Ăn như vẹm mới gọi là “ăn” nhé.

CHA GIÀ… MẮC DỊCH

Standard

Khi đoàn phụ nữ miền Nam vượt Trường Sơn ra thăm Bác, các chị được Bác đón tiếp thân tình. Thấy các chị gầy, xanh, hốc hác, Bác hỏi: “Các cháu kinh nguyệt có đều không?”.

Các chị xúc động đến ứa nước mắt. Một chị nhẹ nhàng thưa với Bác như đứa con nói riêng với mẹ: “Thưa Bác! do điều kiện ăn uống, vệ sinh kham khổ, thiếu thốn nên chúng cháu… rất thất thường”.

Đôi mắt Bác ứa lệ nói với bác sỹ Phạm Ngọc Thạch – Bộ trưởng Bộ Y tế cùng tiếp khách với Bác: “Chú phải tìm cách trông nom chạy chữa cho các cô ấy, kinh nguyệt là biểu hiện xuất sắc của người phụ nữ, là điều kiện đảm bảo hạnh phúc của đời người và bảo tồn nòi giống”.

Đọc đoạn đó xong xin được viết vài giòng chữ: Bọn DLV cho rằng “bác” của chúng thể hiện tình cảm như người cha già đối với con cái.
Gớm, từ Á sang Âu Mỹ chưa bao giờ có nghe (hoặc) thấy cha già nào dù thương con gái mà hỏi vô duyên đến vậy. Chỉ có mấy “thằng già mắc dịch” hoặc loại “già dê ” mới mở cái mồm thối mùi chuột chết.

Hồ chụp với đại biểu Trung ương Hội liên hiệp phụ nữ Việt Nam dự Đại hội Đảng lần thứ 2 (1956) tại Việt Bắc

LỊCH SỬ NGÀY “PHỤ NỮ VN” 20/10

Standard

Kể từ khi đọc biết về ngày này rồi thì chị em ta không được xài đồ của đế quốc nữa nhé. (Bởi cái tên tiền thân là Hội phụ nữ phản đế )

Lịch sử Ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10

84 năm trước, vào ngày 20/10/1930, Hội Phụ nữ phản đế Việt Nam (nay là Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam) chính thức được thành lập. Để đánh dấu sự kiện quan trọng này, Đảng Cộng sản Việt Nam quyết định lấy ngày 20/10 hằng năm làm ngày truyền thống của tổ chức này, đồng thời xem đây là ngày kỉ niệm và tôn vinh phụ nữ Việt Nam, lấy tên là Ngày Phụ nữ Việt Nam.
 
 Chủ tịch Hồ Chí Minh và các đại biểu nữ tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ III, tháng 9/1960.

 

Phụ nữ Việt Nam vốn sinh ra trong một đất nước với nền văn minh nông nghiệp, dựa trên nền tảng nghề trồng lúa nước và thủ công nghiệp nên phụ nữ Việt Nam đã trở thành lực lượng lao động chính. Bên cạnh đó, nước ta luôn luôn bị kẻ thù xâm lược, đời sống nghèo khổ. Từ thực tế đó mà người phụ nữ Việt Nam là những chiến sĩ chống ngoại xâm kiên cường dũng cảm; là người lao động cần cù, sáng tạo, thông minh; là người giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong việc giữ gìn, phát triển bản sắc và tinh hoa văn hoá dân tộc; là những người mẹ dịu hiền, đảm đang, trung hậu đã sản sinh ra những thế hệ anh hùng của dân tộc anh hùng.

Dưới chế độ phong kiến và đế quốc, phụ nữ là lớp người bị áp bức, bóc lột, chịu nhiều bất công nhất nên luôn có yêu cầu được giải phóng và sẵn sàng đi theo cách mạng. Ngay từ những ngày đầu chống Pháp, phụ nữ đã tham gia đông đảo vào phong trào: Cần Vương, Đông Kinh Nghĩa Thục, Đông Du, còn có nhiều phụ nữ nổi tiếng tham gia vào các tổ chức tiền thân của Đảng Cộng sản Việt Nam như: Hoàng Thị Ái, Thái Thị Bôi, Tôn Thị Quế, Nguyễn Thị Minh Khai… Từ năm 1927 những tổ chức quần chúng bắt đầu hình thành và thu hút đông đảo tầng lớp phụ nữ như: Công Hội Đỏ, Nông Hội Đỏ, các nhóm tương tế, tổ học nghề và các tổ chức có tính chất riêng của giới nữ như: Năm 1927, nhóm các chị Nguyễn Thị Lưu, Nguyễn Thị Minh Lãng, Nguyễn Thị Thủy là ba chị em ở làng Phật Tích (Bắc Ninh) tham gia Thanh niên Cách mạng đồng chí Hội, các chị tuyên truyền, xây dựng tổ học nghề đăng ten và học chữ. Năm 1928, nhóm chị Nguyễn Thị Minh Khai cùng Nguyễn Thị Phúc, Nguyễn Thị An tham gia sinh hoạt hội đỏ của Tân Việt. Nhóm này liên hệ với chị Xân, chị Thiu, chị Nhuận, chị Liên thành lập tờ Phụ nữ Giải phóng ở Vinh. Năm 1930, trong phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh, ở Nghệ An, Hà Tĩnh có 12.946 chị tham gia phụ nữ giải phóng, cùng nhân dân đấu tranh thành lập chính quyền Xô Viết ở trên 300 xã. Ngày 1/5/1930, đồng chí Nguyễn Thị Thập đã tham gia lãnh đạo cuộc đấu tranh của hơn 4.000 nông dân ở hai huyện Châu Thành, Mỹ Tho, trong đó có hàng nghìn phụ nữ tham gia.

 

Ngày 3/2/1930, Đảng Cộng sản Đông Dương thành lập. Cương lĩnh đầu tiên của Đảng đã ghi: “Nam nữ bình quyền”. Đảng sớm nhận rõ, phụ nữ là lực lượng quan trọng của cách mạng và đề ra nhiệm vụ: Đảng phải giải phóng phụ nữ, gắn liền giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp với giải phóng phụ nữ. Đảng đặt ra: Phụ nữ phải tham gia các đoàn thể cách mạng (công hội, nông hội) và thành lập tổ chức riêng cho phụ nữ để lôi cuốn các tầng lớp phụ nữ tham gia cách mạng.

 

Ngày 20/10/1930, Hội Liên hiệp phụ nữ chính thức được thành lập. Sự kiện lịch sử này thể hiện sâu sắc quan điểm của Đảng đối với vai trò của phụ nữ trong cách mạng, đối với tổ chức phụ nữ, đối với sự nghiệp giải phóng phụ nữ. Từ nghị quyết đầu tiên về công tác vận động phụ nữ (tháng 10/1939) đến các nghị quyết của Đảng nói về công tác phụ nữ, các bài viết của chủ tịch Hồ Chí Minh và các đồng chí lãnh đạo của Đảng và nhà nước ta đều gắng liền với sự nghiệp giải phóng phụ nữ với sự nghiệp giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp, giải phóng xã hội, giải phóng loài người. Phụ nữ được coi là một tổ chức quần chúng của Đảng.

Qua các thời kỳ, tổ chức phụ nữ đã có những tên gọi khác nhau phù hợp với nhiệm vụ cách mạng: Hội phụ nữ phản đế (20/10/1930); Đoàn phụ nữ cứu quốc (16/6/1941); Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam (20/10/1946). Với Đoàn phụ nữ cứu quốc làm nòng cốt, tháng 4/1950, Đoàn phụ nữ cứu quốc đã họp nhất vào Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam. Hội phụ nữ giải phóng (thành lập ngày 8/3/1961) ở miền Nam trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước, cũng hợp nhất vào Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam tháng 6/1976. Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam được Đảng tổ chức và lãnh đạo để làm cách mạng và chăm lo quyền lợi cho phụ nữ Việt Nam, thực hiện nam nữ bình đẳng.

 

Từ khi ra đời, Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam đã tập hợp rộng rãi các tầng lớp phụ nữ đấu tranh giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp và giải phóng phụ nữ theo đường lối của Đảng. Đảng chỉ rõ: “Nếu giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp mà chưa giải phóng phụ nữ thì cách mạng mới chỉ là một nửa”. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: “Giang sơn gấm vóc Việt Nam là do phụ nữ Việt Nam, trẻ cũng như già dệt thêu mà thêm tốt đẹp, rực rỡ”. Trải qua các giai đoạn cách mạng, phụ nữ Việt Nam luôn luôn xứng đáng với lời khen ngợi của chủ tịch Hồ Chí Minh “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang”. Nếu trong chiến tranh, phụ nữ Việt Nam chăm chỉ cấy cầy ở hậu phương hay hăng hái lên đường sánh vai cùng nam giới nơi tiền tuyến đánh giặc cứu nước, cứu dân thì lúc tổ quốc thái bình, họ lại trở về với đời thường phát huy tột đỉnh những phẩm chất cao qúy vốn có của người phụ nữ. Đó là những mẹ hiền tần tảo nuôi con, là những người vợ đảm đang thủy chung, là những người con hiếu thảo với cha mẹ… Phải tự hào rằng trong mọi thời, người phụ nữ VIệt Nam đều làm tròn bổn phận của mình do lịch sử giao phó mặc dù phải chịu bao nỗi tủi nhục, đắng cay. Trong bất kì hoàn cảnh nào, tình thương của người mẹ vẫn tỏa sáng, làm dịu đi những nỗi đau của những mảnh đời bất hạnh.

 

Qua 84 năm xây dựng và phát triển, vị trí của người phụ nữ trong xã hội ngày càng được khẳng định. Phụ nữ đã là một phần không thể thiếu góp vào thành công của cách mạng Việt Nam, đóng góp tích cực vào sự phát triển của xã hội, đất nước.

BÀN VỀ LƯƠNG HƯU

Standard

Có một “bộ phận không nhỏ ” cũng đang ra sức bảo vệ sổ hưu đấy nhé. Họ có nổi lo không giống người dân. (Xin xem hình ở cuối bài).

BÀN VỀ LƯƠNG HƯU – THƯ NGỎ GỬI QUỐC HỘI

Nguyễn Đình Cống

Nhân dịp Quốc hội thảo luận về sửa đổi Luật Bảo hiểm xã hội, tôi xin có vài ý kiến về việc trả lương hưu. Về việc này nên nhìn từ 3 phía: người nhận, người trả và sự công bằng xã hội.

Đa số người nhận mà có lương thấp, cuộc sống khó khăn thì mong ước được tăng càng nhiều càng hay, kéo dài thời gian được nhận càng lâu càng tốt.

Đối với người trả thì mong có được thật nhiều tiền để trả theo nguyện vọng của người nhận, nhưng thực tế số tiền bị hạn chế vì phụ thuộc vào nguồn thu, vì vậy sẽ là tốt khi giảm được số tiền phải trả (tôi nghe nói quỹ Bảo hiểm xã hội đang bị khủng hoảng thiếu).

Về công bằng xã hội, nếu hiểu lương hưu là một phần lương mà người lao động để lại, sẽ được nhận sau khi nghỉ việc (chứ không phải là một loại trợ cấp xã hội) thì tổng số mà người đó nhận được phải tỷ lệ với tổng tiền lương mà họ đã nhận, tức cũng là tỷ lệ với thời gian đóng bảo hiểm (thực ra dựa vào lương hoặc thời gian cũng chưa chính xác mà phải dựa vào kết quả công việc mà người đó đã làm được mới chính xác, nhưng như thế quá khó). Xét như vậy thấy rằng cách trả lương hưu như ở ta và nhiều nước vẫn thực hiện (trả từ khi nghỉ việc cho đến khi chết) là không công bằng. Xin xét 2 trường hợp sau:

Người A bắt đầu làm lúc 25 tuổi. Làm việc tích cực, có nhiều công trạng, được yêu cầu kéo dài thời gian làm việc, đến 65 tuổi mới nghỉ hưu. A đã chết sau khi nhận sổ hưu chỉ vài tháng. Tổng số lương hưu mà A nhận được là không đáng kể so với công sức và kết quả công việc (không khéo nếu A chết trước khi nghỉ hưu thì gia đình còn nhận được quyền lợi nhiều hơn).

Người B, bắt đầu công việc năm 22 tuổi, đến năm 47 tuổi đã có đủ số năm đóng bảo hiểm cần thiết và theo một chính sách ưu tiên nào đó (phục vụ trong lực lượng vũ trang ở nơi khó khăn chẳng hạn), được về hưu. B sống tới gần trăm tuổi (thực tế có thể trên một trăm), số năm được hưởng lương hưu trên 50, quá gấp đôi thời gian làm việc.

Kể ra không thể nào có được công bằng tuyệt đối mà chỉ là tương đối có thể chấp nhận, nhưng so sánh 2 trường hợp trên thì thấy quá bất công.

Tôi xin đề nghị phải căn cứ vào thời gian thực tế làm việc có đóng bảo hiểm để quyết định thời gian trả lương hưu. Chỉ trả trong thời gian tối đa bằng thời gian có đóng bảo hiểm. Như vậy đối với trường hợp B chỉ trả lương hưu tối đa trong: 47-22 = 25 năm (đến năm 47+25 = 72 tuổi). Sẽ có người hỏi, thế từ năm 72 tuổi trở đi B sống bằng gì, tính chất bảo hiểm và nhân đạo ở đâu? Xin thưa: đa số B khi về hưu vẫn còn sức khỏe, vẫn tiếp tục làm việc và có thu nhập thêm, đến lúc đã hết tuổi nhận lương hưu mà vẫn còn sống thì đã có tiền để dành từ trước. Đối với một số B nào đó, sau khi hết thời gian nhận lương hưu mà cuộc sống gặp khó khăn thì dùng quỹ trợ cấp xã hội để giúp đỡ. Nhưng từ lúc đó trở đi thì B phải xin và nhận trợ cấp chứ không phải có quyền đương nhiên nhận lương.
Đối với người như A thì sao? Bảo hiểm xã hội cần tính tổng số lương hưu tối đa mà người đó có thể được nhận, rồi trả cho gia đình họ một lượng tối thiểu bằng một phần nào đó của số trên. Đối với những người chết trước khi nhận quyết định nghỉ hưu cũng nên dùng cách tính như vậy.

Tôi biết chúng ta đã có thói quen nhận và trả lương hưu từ lúc bắt đầu nghỉ cho đến lúc chết. Sự sửa đổi như đề nghị sẽ mang lại quyền lợi cho những người như A và mang lại một chút thiệt thòi cho những người như B, sẽ bị họ phản đối. Nhưng nghĩ về sự công bằng nên có, tôi mạnh dạn đề nghị Quốc hội xem xét và thảo luận đề nghị trên đây.

N.Đ.C.

Tác giả gửi BVN

NewTask