https://www.facebook.com/photo.php?fbid=418895258144109&set=a.108173569216281.8846.100000709166165&type=1&theater <<< Bận mấy thì bận, ngày này toàn dân không thể quên nhá… kể cả KVC
https://www.facebook.com/ledienduc <<< Ba Dũng “vươn ra biển lớn” đang đứng trên 2 con tàu:
1 – Tàu Vinashin với món nợ trên 85.000 tỷ đồng (hơn 4 tỷ USD) và tiếp tục lỗ dù anh Ba tái cơ cấu, miễn thuế, vứt nợ cho thằng khác gánh và rót thêm vốn.
2 – Tàu Vinalines, năm 2009 lỗ 412,325 tỉ đồng; năm 2010 lỗ 1.273,892 tỉ đồng (chưa tính 5 công ty ẵm từ Vinashin sang). Năm 2007 nợ phải trả là 17.071 tỉ đồng, chiếm 65,8%, năm 2010 là 36.599,7 tỉ đồng, chiếm 91,4% tổng nguồn vốn. Hiệu quả sử dụng vốn giảm mạnh, tỉ suất sinh lời của vốn chủ sở hữu từ 14,15% năm 2007 xuống còn âm 14,8% năm 2010. Trong khi đó, Đinh La Thăng dự kiến rót thêm 100.000 tỉ đồng (khoảng 5 tỷ USD) cho nó tiếp tục hoá thành nước biển.
Đứng trên 2 con tàu kinh khủng vậy (chưa kể gánh nặng của các tập đoàn khác), Ba Dũng còn đặt trên lưng món nợ công tính đến cuối năm 2011 chiếm 54,6% GDP, trong đó nợ Chính phủ là 43,6% GDP và nợ nước ngoài chiếm 41,5% GDP – tương đương 50 tỉ USD và còn tiếp tục tăng nhanh với những dự án vĩ đại cho một nền kinh tế thô sơ, bé xíu với GDP chỉ hơn 100 tỷ USD (năm 2011).
Ba Dũng sẽ chết chìm? Không! Ông ta sẽ quẳng gánh lo âu đi mà vui sướng, vì trực thăng luôn sẵn sàng chờ đón ông ta. Chỉ nhà nước có cái cờ hiệu mà ông ta đang mặc mới chết chìm thôi. Nhưng nhà nước này chết chìm, thì món nợ vẫn còn đó cho con dân nước Việt.
Hỡi nhân dân Việt Nam nô lệ, tập đoàn lãnh đạo của “ĐCSVN quang vinh” tha hồ vay tiền, mặc sức tham nhũng để làm giàu, còn số phận kéo cày trả nợ truyền kiếp của người Việt an bài rồi nhé!
…
Tôi không thể nói dối mọi người, dối lòng và nhất là không thể nói dối với vong linh anh rằng tôi sốc và đau đớn khi biết anh rời bỏ cuộc đời đầy trắc trở này để về một miền không xác định nào đó mà người đời như chúng ta tin chắc là chốn của hạnh phúc vĩnh cửu. Tôi chỉ buồn và ngậm ngùi cho một kiếp người tài hoa ngắn ngủi, thương cho vợ anh sẽ thiếu một chỗ tựa, thiếu những vỗ về yêu thương, chia sẻ và xót xa cho cu Bũm còn non dại, mất mát nụ cười và sự chăm sóc của một người cha.
Bởi lẻ tôi chưa bao giờ được quen anh, chưa bao giờ là bạn anh (và không bao giờ còn có được cơ hội đó nữa) mà chỉ BIẾT anh. Tôi chỉ biết anh qua các blog của bạn bè. Thời gian đó anh đã nhập viện. Cũng như bao người, tôi thầm mong anh qua khỏi căn bệnh ác nghiệt… Nhưng anh không thể!!! Nếu chúng ta tin vào số Trời, thì ông Trời hoá quá bất công đối với anh ??? Một người chồng, người bố tốt đến thế. Một người tài hoa đến thế. Và hơn hết anh là một người có một tấm lòng rất đạo đức trong một xã hội đầy mưu toan của bọn người tháu cáy.
Tôi biết và yêu quý những vần thơ bẽn lẽn đến mong manh như pha lê của anh qua blog của Mai Thanh Hải.
Tôi biết mặt anh nhờ qua blog của Nguyễn Lân Thắng.
Tôi biết những đoạn văn hài hước mà chua chát của anh, xem những bức tranh hiếm hoi mà tuyệt vời của anh từ chính blog riêng: blog của một thày bói không đoán được số mệnh của chính mình. Một lão thày bói chưa già tuổi đời nhưng rất “già đời” khi nhìn xói vào xã hội Việt Nam ngày nay.
Thương quá…
Lão thày bói già đã trở thành người không có tuổi nữa, đã không còn sợ hãi thời gian.
Tin đi, anh mãi NGUYÊN là ông HOÀNG trong tâm trí mọi người đã QUEN và/hoặc BIẾT anh…
Xin anh hãy yên nghỉ, còn nổi buồn chúng tôi xin chia sớt cùng nhau !!!









