THỐI CẢ MÓNG CHÂN RỒI TRUYỀN Ạ

Standard

Hôm nay đọc thấy bài của nhóm PV báo Người cao tuổi nện Truyền dập nát móng tay, móng chân.

Câu hỏi lẩn quẩn mãi trong đầu: Truyền có “leo lên” được thì chắc chắn là nhờ có chỗ dựa hoặc phe nhóm.

 

Vậy thì cá nhân nào là chỗ dựa cho Truyền ??? Còn nếu là phe nhóm thì thuộc phe nhóm nào ???

Đến cái lúc Truyền “té sấp mặt” thì chỗ dựa ấy dù có là thuộc hàng tứ đại sang trọng hùng dũng cũng buộc phải ngoảnh mặt làm ngơ. Ngu gì mà dây vào cho thêm rách việc của mình theo đúng phương châm “kính thưa các đồng chí chưa bị lộ…”.

Còn lại nghi vấn Truyền thuộc phe nhóm lợi ích nào đó thì tại sao họ cũng bỏ rơi mà không cứu Truyền ??? Hiện tại chỉ thấy Truyền tứ bề thọ địch nên bỏ thời gian tìm đọc lại một loạt bài về Truyền thì tui có cảm nhận rằng thời gian tại vị Truyền chỉ tạo cho mình LỰC chứ không biết tạo THẾ, như kiểu “chân rết” mà các đồng chí khác sử dụng.

Cái cách mà Truyền vun vén, tẩu tán cho gia đình quá chụp giựt chứ không kín kẽ mà lộ liễu nhất là vụ  ký bổ nhiệm, nâng hàm cấp hơn 60 người trước khi nghỉ hưu có thể là cái bứt dây động rừng vậy. Truyền chẳng thuộc phe nhóm nào cả. Truyền chỉ thuộc dạng “con buôn truyền thống” qua cái cách dùng tiền mua ghế rồi sử dụng ghế để kiếm lại tiền. Bây giờ về hưu thì LỰC TÀN không có được một THẾ DỰA nào vững chắc cho nên tui tin:

img141

Cái cách mà Truyền vun vén, tẩu tán cho gia đình quá chụp giựt chứ không kín kẽ

 

1- Thực sự với một bộ máy công an, mật vụ, dân phòng kết hợp với côn đồ thì “đảng ta” chẳng coi dân ra cái quái gì mà chỉ lo ngay ngáy về hiểm họa có tên “diễn biến từ trong lòng đảng” thôi. Đó mới là động lực chính để “đảng ta” sẽ lột da Truyền chứ không giơ cao đánh khẽ như nhiều người nhận định đâu. Vì sao ư ? Bởi vì đánh Truyền vừa không bị “đụng chạm” tới AI mà còn được tiếng là “quyết tâm chống tham nhũng”và “làm trong sạch hoá đảng” hòng vớt vát một chút danh dự hão với thành phần đảng viên vừa bất mãn mà vừa còn nuôi ảo vọng về đảng của mình.

2- Đối với trên 60 người mà Truyền ký bán chức vụ thì “đảng ta” sẽ hát bài “ngoảnh mặt làm ngơ”mà xem. Đồng tiền liền khúc ruột. Đụng vào các phe nhóm chằng chịt THẾ và LỰC xung khắc lẫn nhau thì có mà tự sát.  Bởi vì “đảng ta” thừa biết trong cái “trên 60 ghế” đó đã có nhiều kẻ đủ thời gian tạo được cái THẾ, tức cái phe nhóm, thì chúng đều là rận trong chăn cả rồi.

Hegel chủ trương tinh thần làm chủ vật chất nhưng K. Mark thì phản ngược lại tư tưởng đó, tức là cho vật chất mới làm chủ tinh thần. Sẽ rất là kệch cỡm khi tui lôi cả hai ông ấy vào đây nhưng bởi vì tui muốn nói trại lời K. Marx qua trường hợp của Truyền: THAM TIỀN MỜ MẮT.

Bên cạnh cái tâm trạng hả hê tui vẫn “tiếc” cho hắn là quá tham cộng với cái bản chất nông dân cố hữu chưa phân biệt được như thế nào là giàu và như thế nào là sang. Giờ này hắn có muốn học Lê Khả Phiêu, Nguyễn Chí Vịnh hay như đương kim thủ tướng vẹm về cách xây dựng cân bằng THẾ và LỰC thì đã quá muộn.

H-28

Mênh mang tình dân hay Mênh mông tiền dân ?

 

Một điều an ủi còn sót lại cho Truyền là chẳng bao lâu các đồng chí của hắn cũng sẽ phải trớt quớt như hắn thôi. Bởi vì con thuyền cuả “đảng” quá tơi tả mà còn bị bão tố lòng dân và những đợt sóng ngầm trong đảng đe dọa nữa thì vấn đề còn lại chỉ là thời gian.

Sau đây là bài báo trên Người cao tuổi:

Dư luận phê phán ông Trần Văn Truyền “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn tham ô tài sản”

“Có được Bản kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương thông báo về dấu hiệu vi phạm chính sách nhà, đất (thực chất là tham nhũng) của ông Trần Văn Truyền, chúng tôi mừng lắm, niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân gắn bó với Đảng hơn. Cảm ơn nhóm phóng viên và Tổng Biên tập Báo Người cao tuổi đã vượt qua mọi sự nghiệt ngã, thể hiện bản lĩnh vững vàng, rất kiên cường, dám đấu tranh chống tham nhũng bằng nghĩa vụ và trách nhiệm công dân với Tổ quốc”. Nhiều cán bộ lão thành, cán bộ hưu trí, bạn đọc trên mọi miền nhắn tin, điện thoại tới Tòa soạn Báo Người cao tuổi khẳng định như vậy!…

Ông Trần Văn Truyền từng là quân nhân “đào ngũ”…

Theo điều tra của Báo Người cao tuổi tại Bến Tre, ông Trần Văn Truyền xuất thân từ một quân nhân ở Đại đội 3, Tiểu đoàn 516. Khi ra trận, do trực thăng của địch ruồng bố, chiến sĩ Trần Văn Truyền bỏ ngũ, trốn về làm công tác Đoàn Thanh niên ở huyện Ba Tri. Do “quan hệ” với con gái Trưởng ban Tổ chức Huyện ủy, ông bố vợ tương lai bố trí “chàng rể” làm ở Ban Tổ chức Huyện ủy. Sau này ông Truyền báo cáo tổ chức, do bị thương nên không quay về đơn vị cũ. Vậy ngọn gió nào đưa ông lên chức Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Huyện ủy, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy, rồi lên Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy Bến Tre. Ngồi ghế này, lợi dụng lúc Bí thư Tỉnh ủy đi họp Trung ương, ông Truyền “hiến kế” rút ngân sách của Ban Tài chính Quản trị phân phát cho mỗi Tỉnh ủy viên một xe gắn máy Drem II trị giá 20 triệu đồng. Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy được gấp đôi (40 triệu đồng). Nhiều cán bộ lão thành đã nghỉ hưu gửi đơn tố cáo lên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu lúc ấy và có chỉ đạo các cơ quan chức năng vào cuộc. Vậy mà ông Truyền vẫn lên giữ chức Bí thư Tỉnh ủy, rồi lên cao hơn ở ngoài Trung ương. Nhiều cán bộ lão thành ở Bến Tre nhận xét: “Ba Truyền tham nhũng có truyền thống!”. Lợi dụng chức vụ quyền hạn để tham ô, vụ lợi, khai man tài sản, dối lừa. Ngay khi Báo Người cao tuổi phát hiện đăng bài báo đầu tiên về ông Trần Văn Truyền thì ông Cao Văn Trọng, Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy, Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh Bến Tre trả lời với báo chí về khu đất 16.567,4m2 của con trai và 8.000m2 đất của con gái ông Truyền mua với nhiều căn nhà ở các nơi, con trai ông Truyền mua rồi “san lấp cải tạo lại, nhà ông Truyền xây cũng nhỏ, đơn sơ, đồ đạc không có gì”. Phát ngôn bao che, đánh lừa dư luận của ông Cao Văn Trọng như thế cũng cần xem xét lại tư cách, cán bộ. Nhân dân Bến Tre ví von ông Trọng “là Lê Lai cứu chúa… chổm”. Khu đất 315m2 ông Truyền làm nhà cho thuê tại số 598 – B5, đường Nguyễn Thị Định, phường Phú Khương, tuy ông Truyền không có đơn xin cấp đất và cũng không có xác nhận của cơ quan, nhưng ông Huỳnh Văn Be, Chủ tịch UBND tỉnh lúc ấy vẫn biếu không. Con trai ông Be mới chỉ Thiếu úy cũng được bố cấp hàng nghìn mét vuông xây biệt thự. Khu đất này nguyên là ruộng canh tác hợp pháp của một hộ gia đình có 11 nhà giáo, trước giải phóng miền Nam bị chế độ Ngụy quyền chiếm đoạt, sau giải phóng hộ dân này gửi hàng trăm lá đơn xin lại thì ông Huỳnh Văn Be quyết định không trả (11/12 người trong Ban Thường vụ Tỉnh ủy đề nghị xem xét, giải quyết) ông Be giữ lại phân phát cho 10 cán bộ của tỉnh.

Cổng chính đi vào dinh thự và “dự án gia đình” của ông Trần Văn Truyền đầu tư hơn nửa tỉ đồng.

Dư luận đặt câu hỏi, bà mẹ nuôi cho ông Truyền có biệt thự ở Quận 9, TP Hồ Chí Minh lại là người nhận ông làm con nuôi vào thời điểm ông làm Tổng TTCP. Con gái ông Truyền được vào làm việc tại Công ty Cổ phần Bảo hiểm Dầu khí, con rể từ Công an xã An Hiệp, huyện Châu Thành (Bến Tre) được lên “làm quan” ở Cục Cảnh sát Giao thông phía Nam thuộc Bộ Công an. Con dâu ông được làm đại lí độc quyền bia Sài Gòn trong tỉnh, v.v… Nếu là con thương binh, liệt sĩ, con của những anh hùng liệu có xin được công việc dễ dàng vậy không? Chuyện ông Trần Văn Truyền chui sâu, leo cao để tham nhũng không thể xử lí hành chính như những kẻ ăn cắp chó, ăn cắp xe đạp…? Nhiều cán bộ lão thành bức xúc về công tác quy hoạch, bố trí, sử dụng và quản lí cán bộ. Ngoài chuyện tham ô tham nhũng, lừa dân, dối Đảng có hệ thống, ông Truyền còn khai man lí lịch khi ứng cử Đại biểu Quốc hội ở Bến Tre. Tuy chưa có bằng cấp III bổ túc văn hóa, nhưng ông vẫn vào học Đại học Luật Khóa I tại chức ở tỉnh lị Bến Tre, kê khai sơ yếu lí lịch trích ngang “Tốt nghiệp Đại học Luật”. Chúng tôi đến Trường Đại học Luật Hà Nội, được Trưởng khoa Tại chức cho xem sổ lưu thì thấy danh sách 21 học viên không đủ điều kiện thi tốt nghiệp, trong đó có thí sinh Trần Văn Truyền đứng hàng số thứ tự thứ sáu, v.v…

Nỗi trăn trở của người cầm bút chống tham nhũng

Để tìm được căn bệnh “lợi dụng chức vụ quyền hạn tham nhũng” của ông Trần Văn Truyền, theo chỉ đạo của Tổng Biên tập, nhóm phóng viên Báo Người cao tuổi phải tiêu tốn nhiều thời gian, công sức, vượt qua bao rào cản khắc nghiệt và miệng người cười chê, oán trách mới có được những thông tin chính xác, những tấm ảnh cụ thể. Khó khăn nhất là tất cả nhà, đất với hàng chục sổ đỏ đều do vợ, con ông Truyền đứng tên chủ sở hữu, ở nhiều địa phương nên việc đi lại, xác minh không đơn giản. Chính quyền các địa phương (ngoài tỉnh Bến Tre) không biết tên tuổi vợ, con ông Truyền. Mặt khác, khi phóng viên đề cập tới ông Tổng TTCP thì số đông cán bộ địa phương đều tỏ ý lo sợ, không dám cung cấp thông tin. Đi đến đâu chúng tôi cũng nhận được câu trả lời việc này “không biết”. Có những người xem chúng tôi là những cây bút chuyên xoi mói chuyện đời tư người khác đã nghỉ hưu.

Trong thời gian trông chờ kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, chúng tôi đã nhận một số tin nhắn hăm dọa, thô tục.

Về Bến Tre thì ông Chủ tịch UBND tỉnh cho biết, tổng thu ngân sách của tỉnh không đủ nuôi riêng ngành Giáo dục. Trong hai cuộc kháng chiến chống ngoại xâm, Bến Tre có 35.376 liệt sĩ, 15.154 thương binh, 1.506 bệnh binh và 2.205 Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Toàn tỉnh vẫn còn 31.657 hộ nghèo, chiếm 8,59%. Vậy mà ở vùng đất nghèo khó này lại mọc lên “Vườn phố Thường vụ” do nhiều cán bộ cấp cao của tỉnh lợi dụng Nghị định 61/NĐ-CP tạo lập lên theo “phong trào” tham nhũng tập thể để chiếm nhà mặt tiền rồi bán hoặc cho thuê. Thiếu tướng, cựu Giám đốc Công an tỉnh Hồ Quốc Việt thì tổ chức đường dây làm hộ chiếu giả cho nhiều đối tượng xấu ra nước ngoài dễ dàng. Ông Trần Văn Truyền, cựu Tổng TTCP xây dựng dinh thự trên vùng đất nghèo khó này.

Trở lại Hà Nội, trên những chuyến bay mây mù dày đặc, trong giấc ngủ chập chờn, chúng tôi cứ bị ám ảnh về khu biệt dinh đồ sộ của ông Truyền đang gặm nhấm sâu vào từng khúc xương tủy của hàng triệu liệt sĩ trong hai cuộc kháng chiến chống ngoại xâm.

Trao đổi với chúng tôi, Thiếu tướng Nguyễn Hữu Vị, cựu Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy, Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh, cựu Chủ tịch Hội Cựu chiến binh tỉnh Bến Tre, 65 năm tuổi Đảng cho biết: “Tôi rất mừng khi đọc được thông cáo báo chí về Kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương đối với ông Trần Văn Truyền. Từ một thanh niên “đào ngũ” mà trở thành Bộ trưởng, chạy giặc mà dám khai báo với tổ chức là bị thương rồi bỏ trốn. Những kẻ như vậy cần phải xử lí đúng quy định của Đảng và pháp luật, dân mới tin và gắn bó với Đảng hơn. Tôi và nhiều anh em cán bộ lão thành khác đang trông chờ, vì đây mới chỉ là kết luận trên giấy”.

Ông Phan Thanh Giảng, cựu Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy, cựu Giám đốc Sở Thương mại Bến Tre, 70 năm tuổi Đảng khẳng định: “Ba Truyền gian trá, xảo quyệt, nhà đất, tiền của mênh mông như thế mà thiếu trung thực, ông này không còn tư cách là đảng viên, cần xử lí nghiêm minh. Ủy ban Kiểm tra Trung ương mới chỉ đề cập tới nhà, đất, còn chuyện mua chức quyền mà ông ta kí bổ nhiệm, nâng hàm cấp hơn 60 người trước khi nghỉ hưu thì chưa thấy Ủy ban Kiểm tra Trung ương đề cập tới? Tôi lo nhất là xử lí kiểu “giơ cao đánh khẽ”. Nếu cán bộ cấp cao nào cũng thế, thử hỏi đất nước còn gì, dân còn gì, dân sẽ tin vào đâu? Thật đau lòng ở một vùng đất có truyền thống cách mạng mà lại sinh sôi, nảy nở thứ hoa dại như vậy? Nếu không có bản lĩnh, nhiệt huyết, trí tuệ của những người cầm bút ở Báo Người cao tuổi, ý chí đấu tranh bảo vệ lẽ phải của ông Tổng Biên tập thì khó có thể tìm ra những con sâu dân mọt nước ấy. Tôi đề nghị Trung ương phải kịp thời khen thưởng Báo Người cao tuổi, con chim đầu đàn trong công tác chống tiêu cực, phòng chống tham nhũng trong giới báo chí.

 Trường Sơn – Hồng Lĩnh

 

ĐÈO BÒNG

Standard

Việt Nam ‘phản đối trừng phạt Nga’

Nga và Việt Nam ra tuyên bố chung nói việc “áp đặt cấm vận đơn phương… sẽ làm mất ổn định và gia tăng căng thẳng trong quan hệ quốc tế”.

Đây là một phần của Tuyên bố đưa ra trong chuyến thăm Nga của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng.

Ông Trọng vừa kết thúc chuyến thăm, kéo dài từ 23 đến 26/11.

Tại Moscow, ông đã gặp các lãnh đạo Nga, trong đó có Tổng thống Vladimir Putin.

img143

Tuyên bố chung của hai nước viết: “Hai bên nhất trí rằng, sự can thiệp từ bên ngoài vào xung đột trong nước của các quốc gia có chủ quyền, áp đặt cấm vận đơn phương không tính đến đặc thù chính trị nội bộ, sắc tộc, tôn giáo, văn hóa và các đặc thù khác sẽ làm mất ổn định và gia tăng căng thẳng trong quan hệ quốc tế.”

“Hai bên nhấn mạnh không chấp nhận sự can thiệp bằng vũ lực từ bên ngoài vào công việc của các quốc gia có chủ quyền, trái với các chuẩn mực luật pháp quốc tế.”

Tuyên bố này được cho là nhằm phản đối lệnh trừng phạt của Mỹ và châu Âu vì vai trò của Nga trong khủng hoảng ở Ukraine.

Nga và Việt Nam cũng tuyên bố “kiên quyết bác bỏ mọi mưu toan xét lại kết quả của Chiến tranh thế giới thứ II, phủ định vai trò quyết định của nhân dân Liên Xô trong chiến thắng thế lực phát xít và chủ nghĩa quân phiệt”.

Trong phần liên quan tranh chấp Biển Đông, tuyên bố nói tranh chấp ở châu Á – Thái Bình Dương “cần được các bên liên quan giải quyết chỉ bằng biện pháp hòa bình, không sử dụng hoặc đe dọa sử dụng vũ lực, trên cơ sở luật pháp quốc tế”.

Chuyến thăm của ông Nguyễn Phú Trọng được xem là khẳng định quan hệ truyền thống giữa hai nước.

Tuyên bố chung nói cuộc gặp của ông với Tổng thống Putin “diễn ra trong bầu không khí hữu nghị truyền thống, cởi mở và tin cậy lẫn nhau”.

Nguồn: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2014/11/141126_vietnam_nga_tuyen_bo_chung

CHIẾC ĐŨA CỦA TỬ THẦN (phần cuối)

Standard

Đặng Vũ Thanh Nguyên


Phần cuối : Chữ hiếu tội lỗi

Roger vừa dứt lời thì xe đã ngừng ngay trước Sở lưu trữ danh bạ. Tôi ra lệnh:
– Charlie, hãy dẫn chúng tôi đến ngay ban quản lý danh bạ.

Đứng trước cánh cửa ghi hàng chữ “Ban quản lý danh bạ dân số”. Charlie gõ cửa và nghiêm giọng:
– Cảnh sát tư pháp !

Cô quản lý ngạc nhiên khi thấy trước mặt cô là các nhân viên cảnh sát tư pháp, cô chưa kịp nói thì Charlie trình thẻ công vụ ra và với một giọng nói rất lạnh lùng:
– Chúng tôi cần danh sách tất cả những người sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy…

Cô quản lý danh bạ dân số liền dẫn chúng tôi đến một căn phòng nằm gần cuối kho tư liệu. Cô mang ra cho chúng tôi một chồng hồ sơ của những người sinh năm 19xy. Sau đó, cô soạn riêng một xấp hồ sơ của những người sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy. Cô định cầm lấy hồ sơ giao cho chúng tôi thì tôi chặn tay cô lại và nói với Charlie:
– Phiền Charlie gói tập hồ sơ này cẩn thận, anh giao cho phòng kỹ thuật tìm dấu vân tay trên bìa cũng như trên từng trang giấy trước khi mở hồ sơ. Cám ơn anh.

Charlie:
– Vâng Sếp.

Dứt lời, tôi hỏi cô quản lý:
– Theo cô biết thì có bao nhiêu người có thẩm quyền tham khảo các hồ sơ này ?

Cô nói không suy nghĩ:
– Chỉ có một người duy nhất là ông quản thủ hồ sơ.

Tôi hỏi:
– Thế trách nhiệm của cô ở nơi này ?

Cô trả lời:
– Tôi chỉ có trách nhiệm chuyển hồ sơ mới cho ông quản thủ sau khi đã nhập hồ sơ vào máy tính.

Tôi hỏi thêm :
– Thế người quản thủ có mặt ở đây không, thưa cô ?

Cô đáp:
– Có.

Tôi tiếp tục điều tra :
– Anh ta như thế nào ? Bao nhiêu tuổi ?

- Anh ta người gốc Châu Á, khoảng 40 tuổi ! Cô nói.

Roger nhìn tôi xong anh đề nghị :
– Phiền cô hãy dẫn chúng tôi đến gặp người đó.

Cô gái dẫn chúng tôi qua một dãy hàng lang dài và hơi tối. Đến trước cửa một văn phòng, cô ta gõ cửa, cất tiếng gọi :
– Johan, có người muốn gặp anh.

Cánh cửa mở ra, trước mặt tôi là một người đàn ông gốc Á, nước da ngâm, cao khoảng 1m75 , trông khỏe mạnh. Chau mày vài giây để trao đổi suy nghĩ qua ánh mắt với Roger, tôi quay sang người quản thủ hỏi thăm :
– Chào anh, anh khỏe chứ ? Những ngày gần đây, có ai đến gặp anh để tham khảo tài liệu danh bạ dân số không ?

Người quản thủ điềm đạm trả lời :
– Thưa ông không, có chuyện chi không ạ ?

Tôi đáp :
– Không có chi cả, tôi chỉ muốn nhờ ông theo dõi dùm nếu như bất ngờ có ai muốn tham khảo hồ sơ thì anh hãy báo cho chúng tôi biết ngay.

Nói xong, tôi chào tạm biệt ngay. Cả bốn chúng tôi cùng rời khỏi khu hàng lang. Trên đường ra, tôi hỏi cô gái :
– Anh ta là người nguyên quán ở đâu ?

Cô quản lý kể :
– Theo tôi được biết thì anh ta là người gốc Nam dương, bố đẻ của anh ta thuộc đoàn quân hộ tống nữ hoàng Hòa Lan về nước sau đại chiến thứ II. Sau đó, bố đẻ của anh được ở lại định cư ở Hòa Lan, ông ta cưới một người vợ Hòa Lan và sinh ra anh ta.

- Cám ơn cô rất nhiều. Chúc cô một ngày vui vẻ. Dứt lời, tôi và các đồng nghiệp lên xe về thẳng cơ quan.

Trên đường về, Roger nói vào khoảng không :
– Chắc là anh cũng nghĩ như tôi !

Tôi trầm ngâm :
– Vâng, thủ phạm phải có cái gì đó liên quan đến ngày 24 tháng 06 năm 19xy.

- Điên thật, Roger nói với giọng bực bội.

- Vâng đúng là một vụ án điên rồ, tôi đáp.
Ngày hôm sau, vào cơ quan. Người đầu tiên mà tôi tìm gặp là Charlie. Tôi hỏi :
– Anh có kết quả gì chưa ?

- Liên quan đến các dấu tay thì đã có, Charlie nói, ngừng một lát, anh tiếp. Chỉ toàn đúng một mẫu dấu vân tay. Tất cả, đều đã được kiểm chứng. Chiều hôm qua, tôi cẩn thận quay trở lại văn phòng để lấy dấu tay của người quản thủ lúc 17 giờ 30 phút khi mọi người đã ra về. Dấu tay rõ nét nhất là dấu tay trên ly nước của anh ta. Tuy nhiên, chúng ta không có chứng cứ gì để buộc tội anh ta cả. Vì là quản thủ, anh ta có quyền tham khảo hồ sơ. Ngoài ra, anh ta sinh khác ngày với các nạn nhân và anh ta chỉ mới có 39 tuổi.

Tôi tán thành với Charlie :
– Hợp lý, vậy anh đã có danh sách của những người cư dân của thành phố này sinh vào ngày 24 tháng 06 năm 19xy không ?

- Thưa có, Charlie vừa nói vừa đưa cho tôi bản danh sách. Đây là bản photocopy được in từ bản gốc. Tôi nhân ra làm sáu bản để các đồng nghiệp khác cùng nghiên cứu. Bên cạnh mỗi cái tên, tôi cũng có ghi chú ngày, tháng, năm sinh, nghề nghiệp, địa chỉ, số phone của từng người.

Ngừng một lát, Charlie tiếp tục :
– Trong danh sách 22 người, tôi đã loại ra 4 người vừa bị giết hại. Tôi cũng đã xóa 7 người đã về hưu hiện đang cư trú ở các quốc gia láng giềng như Tây ban Nha, Áo, Lục xâm Bảo v.v… Tôi cũng gạt ra khỏi danh sách 2 người Ý đã hồi hương sau khi về hưu. Còn 8 người thì 3 người đã chết cách đây hơn 10 năm do bệnh hoạn, do tai nạn. Danh sách chỉ còn lại 6 người. Sáu người còn lại nằm ở trang thứ ba. Tôi chờ chỉ thị, phân công của Sếp trước khi hành động.

Tôi cầm danh sách sáu người còn lại để đọc. Tôi lướt mắt từ trên xuống dưới, danh sách có tất cả năm người đàn ông, một phụ nữ. Tôi dừng lại ở cái tên của người đàn bà sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy. Tôi hỏi Charlie :
– Anh có thông tin gì về người đàn bà này không ?

- Có, thưa Sếp, bà ta hiện đang được điều trị ở bệnh viện đại học y khoa thành phố. Bà đang trong giai đoạn cuối của bệnh ung thư…

Tôi sốt ruột :
– Không, tôi muốn hỏi anh về gia thế của bà này. Bà có chồng con gì không ? Ngoài cái tên thời con gái của bà, anh có thêm thông tin gì về chồng của bà không ?

Charlie :
– Tôi hiểu ý Sếp, tôi cũng đang chờ thông tin này từ bên bộ xã hội và hưu trí của Hòa Lan…

Đưa tay chặn lời của Charlie, quay sang Roger tôi gật đầu ra hiệu, Roger hiểu ý đứng dậy. Bằng một giọng cương quyết tôi nói với Charlie :
– Chúng ta đi thôi, anh đi chung xe với Sylvie và nhớ gọi thêm bốn cảnh sát viên theo cùng chúng ta nhé.

Trên đường đi, Roger hỏi tôi :
– Anh nghi ngờ ?

- Không, tôi không còn nghi ngờ nữa mà tôi đã thấy rõ đầu mối của vụ án, tôi trả lời.

 

Sau khi đậu xe gọn gàng trước bệnh viện, chúng tôi đến thẳng văn phòng tiếp tân. Tôi ra hiệu cho Sylvie vào hỏi số phòng, khu điều trị của người đàn bà cần gặp. Sau khi có số phòng, tôi dặn dò nhân viên tiếp tân :
– Tuyệt đối không ai được quyền biết sự có mặt của chúng tôi cho đến khi bà thấy chúng tôi trở ra. Rõ ?

Nhân viên tiếp tân :
– Vâng.

- Cám ơn sự cộng tác của bà.

Đến nơi, tôi phân công hai người cảnh sát mỗi người đứng ở một đầu hàng lang của khu điều dưỡng. Lệnh cho Charlie xuống đứng canh ở ngoài cổng bện viện phòng khi kẻ tình nghi đến thăm người đàn bà, bởi vì chỉ có Charlie là người đã thấy mặt kẻ tình nghi.

Còn lại tôi, Sylvie và Roger vào phòng của người đàn bà dưới sự hướng dẫn của một y tá.

Trước mặt chúng tôi là một người đàn bà gầy guộc nằm lọt thõm trong chiếc giường bệnh. Chung quanh giường đầy máy móc y tế.Tay chân bà chằng chịt ống, kim. Ngồi xuống bên cạnh bà, tôi nhẹ nhàng hỏi thăm :
– Chào bà Karel, bà thấy trong người như thế nào ?

Chậm chạp quay đầu về phía chúng tôi, bà Karel nói bằng một giọng yếu ớt :
– Cũng tàm tạm thôi bác sĩ ạ.

Để giải vây cho tôi, bác sĩ Roger hỏi :
– Bà có thấy trong người đỡ hơn chút nào không ?

Karel:
– Cũng vậy thôi bác sĩ ạ, vẫn mệt và đau lắm.

- Vâng… Roger tỏ ra thông cảm. Vậy bà có muốn chúng tôi liên lạc với chồng con của bà để họ đến thăm bà thường xuyên không ?

- Chồng tôi chắc là sẽ không tới được đâu vì ông ấy đã quay về Nam Dương từ rất lâu rồi. Còn con trai của tôi, nó vẫn thường xuyên đến thăm tôi sau giờ làm việc đấy, Karel nói một cách khó khăn.

Tôi lẳng lặng đặt tay lên vai Roger tỏ ý nhờ Roger ở nán thêm và ra hiệu cho Sylvie đi theo. Ra ngoài hành lang, tôi dặn hai người cảnh sát tiếp tục ở lại với công việc canh gác.

Sylvie và tôi xuống bãi đậu xe. Khi gặp Charlie, tôi ra lệnh :
– Anh trở lên phòng bệnh của bà Karel, tìm chỗ kín đáo ẩn mình với hai cảnh sát viên trên đó, nếu “hắn” tới là anh chụp ngay cho tôi.

Quay sang hai người cảnh sát còn lại, tôi nói:
– Các anh đi theo tôi đến Sở lưu trữ danh bạ thành phố. Dọc đường các anh gọi thêm một xe tăng viện.

- Vâng Sếp, một trong hai người cảnh sát trả lời.

Tôi nói:
– Cám ơn anh, chúng ta đi thôi. Sylvie cô cầm lái nhé.

 

Cô quản lý mở cửa đón chúng tôi. Lần này ngoài vẻ bất ngờ, cô tỏ ra hoảng hốt vì trông thấy ngoài chúng tôi ra còn có thêm các nhân viên cảnh sát đồng phục gọn gàng. Tôi hỏi :
– Anh ta có ở đây không ?

Cô quản lý trả lời bằng giọng run run :
– Dạ có, anh ta đang ở trong phòng làm việc.

Để trấn an cô ta, Sylvie nói :
– Không có chi đâu, chị có thể lánh mặt đi nơi khác nhưng tuyệt đối không được cho bất kỳ một ai biết sự có mặt của chúng tôi. Bây giờ chị có thể rút lui.
Đợi người phụ nữ ra khỏi phòng, Sylvie khóa cửa lại và trao chìa khóa cho tôi. Chúng tôi không để mất thêm một giây phút nào, cùng nhanh chóng chạy đến thẳng văn phòng của người quản thủ.

Baguette5

Thấy chúng tôi, hắn ta bật đứng dậy định bỏ chạy nhưng đã bị hai cảnh sát viên lực lưỡng đứng chặn. Biết không còn đường thoát, hắn nói :

- Không ngờ các ông lại phát hiện nhanh như vậy…. Các ông hãy nói với mẹ của tôi là « tôi rất yêu bà ».
Vừa dứt lời, hắn đã nhảy qua cửa sổ ngay sau lưng khiến chúng tôi trở tay không kịp. Chúng tôi đều chạy nhanh xuống sân bãi đậu xe. Thi thể của hắn nằm bất động. Tôi lục trong túi áo của hắn, một lúc sau tôi lấy ra một tờ giấy khổ A4 có ghi tên họ, địa chỉ của một số người.

Tất cả đều sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm.

Trên một góc kín trong văn phòng của hắn cảnh sát tư pháp phát hiện 12 chiếc đũa đã được mài sẵn. Mỗi chiếc đũa được dấu trong một quyển sách.

Một luồng điện chạy dọc sống lưng lên óc…

Liệu sinh mạng của bốn người bị hắn giết hại có giúp kéo dài tuổi thọ của người mẹ đang bệnh nan y mà hắn hết mực yêu thương, thêm chút thời gian nào hay không ? Dù chỉ là bốn năm…

 

(Hết)

CHIẾC ĐŨA CỦA TỬ THẦN (tiếp theo)

Standard

Đặng Vũ Thanh Nguyên

 

Phần 3 : Xác chết trong công viên

18 giờ 27 phút, tôi nhận được cú phone khẩn cấp của Sylvie, cô nói :
– Sếp, ông có thể đến ngay công viên 2 của thành phố, góc đường A11 và A12 được không ? Chúng tôi vừa được cảnh sát thành phố báo là họ phát hiện một tử thi mới… nạn nhân cũng bị hạ sát giống như hai trường hợp đã xảy ra.

Tôi vất đũa, bỏ giở bữa ăn, khoác vội áo ngoài, nổ máy xe chạy với đèn chớp xanh trên mui, chờ xe ra đã xa khỏi khu phố tôi đang cư trú, lúc bấy giờ tôi mới mở còi xe. Mất 21 phút tôi mới đến nơi xảy ra án mạng.

Sylvie, Charlie đã đợi sẵn tôi tại hiện trường. Sylvie nói :
– Nạn nhân là một phụ nữ trạc … trên 60 tuổi…

Tôi ngắt lời Sylvie :
– Sao lại « trạc » và « trên » 60 tuổi ?

Sylvie :
– Vì nạn nhân không có giấy tờ tùy thân, tôi đã nhờ cảnh sát thành phố phong tỏa khu vực, đồng thời nhờ họ lục soát khắp mọi nơi, kể cả các thùng rác công cộng để tìm kiếm giấy tờ của nạn nhân.

- Cám ơn cô, tôi không hy vọng chúng ta sẽ tìm thấy các giấy tờ của nạn nhân. Tốt nhất là Charlie hay cô hãy cho lấy vân tay, chụp hình nạn nhân gửi về phòng tư liệu để tìm, kết quả có thể nhanh hơn, tôi nói.

- OK Sếp, dứt lời, Charlie quay lưng bỏ đi làm nhiệm vụ.

Đứng trước tử thi, tôi cũng đồng ý là nạn nhân cũng « trạc … trên 60 tuổi » như nhận xét của Sylvie. Trên ngực nạn nhân vẫn còn lộ ra đuôi đũa khoảng 10 cm. Vết máu đã khô, vẫn còn màu đỏ đậm, bàn tay phải nắm chặt ngửa lên trời. Bàn tay trái ngón trỏ, ngón áp út vẫn kẹp chặt chuôi đũa. Một chỉ máu đã khô bám chặt lòng bàn tay trái. Ngồi xuống bên bác sĩ pháp y, tôi nói :
– Chào bác sĩ, theo ông, án mạng xảy ra khoảng bao lâu ?

- Khoảng hơn 2 tiếng, dưới 3 tiếng. Bác sĩ pháp y trả lời.

Ngừng một lát, ông tiếp :

Baguette3

- Nạn nhân chết ngay tức khắc, hung khí đâm rất chuẩn, đúng ngay giữa tim làm không khí lùa vào các lỗ hổng. Khiến máu đông đặc ngay lập tức. Nếu ông để ý đến đôi mắt của nạn nhân, ông sẽ thấy nạn nhân vẫn còn bất ngờ trước cái chết.

Dùng đầu của cây bút bi lấy từ trong túi áo của tôi, tôi chỉ cho Roger, bác sĩ pháp y bàn tay phải nắm chặt của nạn nhân. Cùng lúc, tôi vẫy tay ra hiệu cho Sylvie, khi cô ta đến nới, tôi nói :
– Cô có thể dùng bao ny-lông để bọc bàn tay phải lại giùm tôi không ? Cố nhớ ghi chú « chỉ được mở trong phòng khám nghiệm của ban khoa học hình sự ». Cám ơn cô.

Sáng hôm sau, 08 giờ 05 phút, vào cơ quan, tôi nhận được bản so sánh tương đồng, khác biệt giữa Lugi và Hans. Tôi hẹn mọi người xuống phòng họp đúng 08 giờ 15 phút.

08 giờ 17 phút, Charlie nói :
– Tôi đã cho in sáu bản cho sáu người chúng ta. Tuy nhiên, có một bất ngờ mới, đó là Hans trước khi về hưu có mua một căn nhà ở khu chung cư Sart. Ông ta vừa đăng ký hộ tịch của thành phố này cách đây khoảng một tháng. Điều này cũng dễ hiểu vì đất nước của chúng ta vật giá rẻ, giá nhà đất thấp hơn ở Hòa Lan. Như vậy là Lugi, Hans và kể cả nạn nhân mới chết đêm qua đều là dân thường trú của thành phố…

Charlie chưa dứt lời thì có tiếng gõ cửa. Tôi nói to :
– Xin mời vào.

Khách không ai khác hơn là Roger. Chào mọi người xong, Roger quay sang tôi:
– Thanh tra Đặng, ông rất tinh ý, trong bàn tay nắm lại của nạn nhân là vài sợi chỉ bằng dạ màu nâu. Hoàn toàn khác với chất liệu áo dạ của nạn nhân. Đây là bản báo cáo chi tiết. Xin phép chào tạm biệt các bạn, tôi trở về công việc thường nhật.

Roger vừa dứt lời, tôi thăm dò:
– Nếu anh không có việc gì khẩn cấp, tôi xin mời anh nán lại một lúc, vì cá nhân tôi rất cần sự góp ý của anh.

Suy nghĩ một chút, nhìn đông hồ xong, Roger quyết định :
– Tôi chỉ có thể ngồi lại với các bạn khoảng 30 phút.

- Quá tốt, tôi nói.

Sau 5 phút tóm tắt vấn đề, tôi hỏi Roger :
– Theo bác sĩ thì, bác sĩ có gợi ý gì về ba vụ án mạng vừa xảy ra trong gần hai tháng qua không ?

Roger:
– Theo tôi thì đây là một vụ án phức tạp vì các nạn nhân đều bị giết trong khoảng khắc mà họ không ngờ đến. Theo thiển ý của tôi thì tất cả các nạn nhân đều được tiếp cận với hung thủ. Thậm chí, hung thủ còn được sự tin tưởng của các nạn nhân. Chỉ có một điều làm tôi thắc mắc là hung khí ! Hung khí khiến cho tôi nghĩ đến các vụ tế thần của các bộ tộc thời trung, thượng cổ. Đặc biệt nữa là có đôi khi nó làm cho tôi nhớ đến chuyện Bá tước Dracula. Mà theo truyền thuyết thì quỷ chỉ có thể bị diệt khi nó bị đóng cọc gỗ vào giữa trái tim.

Ngừng một lát Roger tiếp:
– Tuy nhiên, giữa đũa và cọc thì có sự khác biệt không nhỏ !

Tôi nói:
– Cách đây vài ngày, khi tham khảo hồ sơ trong trung tâm tư liệu quốc gia cũng như trao đổi với các đồng nghiệp bên Europol. Chúng tôi cũng có cùng quan điểm với bác sĩ. Chúng tôi loại bỏ ra khỏi vụ án các thành phần sát nhân vì tiền cũng như những kẻ giết người vì thú vui. Tuy nhiên, tất cả chúng tôi đều hướng mũi dùi về một tà giáo nào đó. Thí dụ như vụ án đền mặt trời ở Thụy sĩ. Vụ án rừng đen ở Đức v.v… các nạn nhân đều bị hạ sát rất nhanh, gọn, sạch. Nhưng sự khác biệt giũa vụ án đang làm nhức đầu chúng ta là các nạn nhân cho đến giờ không có một liên quan gì cả !

Nói đến đây, tôi bất chợt thấy như có cái gì nghẹn nơi cổ họng. Tôi quay qua Sylvie:
– Sylvie, cô có thể cho tôi biết…. ngày, thánh, năm sinh của Lugi, Hans.

Sylvie lật hồ sơ, cô chau mày lại rồi nhìn tôi, giọng đầy xúc động:
– Lugi sinh ngày … 24 tháng 06 năm 19xy ! Hans cũng sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy !

Quay sang Charlie tôi hỏi:
– Chúng ta có thông tin gì về nạn nhân thứ ba chưa ?

Charlie:
– Vẫn chưa ạ.

- Anh hãy thử dùng ngày sinh 24 tháng 06 năm 19xy để truy tìm thông tin về nạn nhân thứ ba. Anh đi đi, tôi đợi tin anh.

Chúng tôi chưa dứt cuộc họp thì một cú điện thoại. Tôi bắt máy:
– Tôi, thanh tra trưởng Đặng, xin hỏi ai ở đầu dây.

Đầu dây bên kia:
– Thanh tra hãy đến căn nhà số AA đường ABCD ngay lập tức. Người nhà của phóng viên thể thao đài truyền hình quốc gia vừa phát hiện ông ta tử vong trong vườn phía sau nhà….

- Chúng tôi sẽ đến ngay. Tôi gác máy điện thoại ngay sau khi dứt lời. Tôi nói với các đồng nghiệp thuộc cấp:
– Vụ án thứ tư, chúng ta cùng đi thôi.

Quay sang Roger, tôi hỏi:
– Anh có đi theo chúng tôi không ?

- Đi chứ, Roger trả lời và đứng dậy nối gót theo chúng tôi.

Trên đường đến hiện trường, Sylvie tỏ ra lo lắng:
– Chúng ta có thể dấu được báo chí ba vụ án trước, nhưng vụ án này tôi thấy chúng ta có nguy cơ bị báo chí tấn công !

- Tôi cũng đang lo báo chí sẽ làm to việc này, tôi nói. Hy vọng Charlie có được thông tin thuận lợi.

 

Phần 4 : Những nạn nhân cùng một tuổi

Máy bộ đàm trên xe gửi tín hiệu, tôi bật lên, chưa kịp trả lời thì giọng hối hả của người cảnh sát vang lên:
– Delta 1 gọi Alfa 1 và 2 nghe rõ, trả lời.

- Alfa 1 nghe rõ, có chuyện gì thế, tôi nói.

Delta 1:
– Không xong rồi, đã có phóng viên đài truyền hình, báo chí đang có mặt tại hiện trường….

- Cứt thật ! Delta 1 cho phong tỏa khu vực ngay đi nhé. Khoảng 10 phút nữa chúng tôi sẽ đến. Hết.

Quay sang Sylvie, tôi nói:
– Tôi lại phải nhờ đến tài ngoại giao, sự thông minh của cô rồi…

Sylvie:
– Vâng Sếp, hễ cứ có chuyện phức tạp là y như rằng tôi bỗng dưng trở thành “thông minh, khéo léo, xinh đẹp”. Vâng, Sếp cứ nói.

Baguette4

- Đến nơi, cô có thể thay tôi trả lời phóng viên, báo chí. Olive sẽ giới thiệu với họ cô là đại diện ban điều tra, cũng là phát ngôn viên của phòng khoa học hình sự. Cô cố gắng kéo bọn nhà báo đi xa khỏi hiện trường, cố gắng đề nghị bọn họ chớ vội đưa tin để tránh phải “rút dây, động rừng”. Sau đó, cô nghĩ cách đánh lạc hướng vấn đề để kéo dài thời gian.
Tôi tin chắc cô thừa thông minh để đảm nhiệm trọng trách này.

Sylvie thở dài:
– Vâng, tôi sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ thưa Sếp.

- Cám ơn cô !

Xe vừa đến hiện trường, chúng tôi thả Sylvie ngay ở nơi mà phóng viên, báo chí đang tụ họp. Số người còn lại, chúng tôi chạy thẳng lại nơi xảy ra án mạng. Sau 5 phút khám nghiệm, Roger, bác sĩ tư pháp cất lời:
– Nạn nhân chết đã hơn 8 tiếng.

- Có nghĩa là sau khi hạ thủ với người đàn bà là hắn đã xuống tay ngay với người này ? Tôi hỏi lại.

Roger xác nhận :
– Chắc chắn là như thế.

Tôi hỏi người cảnh sát đang ghi chép gần đó:
– Chào anh, anh tên gì ? Anh có thể cho tôi biết thêm thông tin về nạn nhân.

Người cảnh sát sau khi chào tôi liền trình bày :
– Nạn nhân tên là Mercier. Ông ta là phóng viên đài truyền hình quốc gia, 65 tuổi. Khi bị sát hại, ông ta chỉ có một mình ở nhà. Chúng tôi đang liên với vợ, con của ông đang nghỉ hè ở Tây ban nha….

Người cảnh sát còn chưa kịp nói hết thì tôi ngắt ngang:
– Anh có ngày sinh nhật của Mercier không ?

- Có đây, cảnh sát viên vừa trả lời tôi, vừa lật trang giấy, anh tiếp. Nạn nhân sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy…

- Cám ơn anh.

Vừa dứt lời, tôi và bác sĩ Roger đều cùng chau mày nhìn nhau, tôi nói:
– Anh giao việc lại cho bên khoa học hình sự, tôi có chút việc cần đến anh.

30 phút sau, cả hai chúng tôi đều trở về cơ quan, chúng tôi cùng lên phòng tư liệu của cảnh sát tư pháp. Chúng tôi chưa kịp mở máy tính thì chuông điện thoại di động của tôi đã réo vang.
– Allo, chào Sếp, Charlie đây.

- Chào Charlie.

- Có thông tin rồi Sếp, người đàn bà đó tên là Marie J. có chồng đã li dị, không con … sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy… Sếp đang ở đâu ? Tôi sẽ đem bản tường trình đến ngay.

Tôi khen:
– Làm việc tốt lắm Charlie, chúng tôi đang ở phòng tư liệu của tư pháp. Anh có thể xuống ngay. Tôi và Roger đợi anh.

Ba phút sau, Charlie đẩy cửa bước vào. Anh kể :
– Tôi không tìm thấy thông tin về bà ta trên máy, tôi phải gọi điện cho sở lưu trữ danh bạ thành phố. Sau đó, tôi phải gọi điện cho tất cả những người phụ nữ cùng sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy…. Nói cho oai chứ thật ra chỉ có 4 người đàn bà sinh cùng ngày…

Cắt lời Charlie, tôi hỏi lại :
– Anh tìm thấy danh sách của họ ở sở lưu trữ danh bạ thành phố ?

Charlie :
– Vâng.

Tôi nói :
– Chúng ta đến đó ngay thôi.

Cả ba chúng tôi chạy vội ra xe, tôi giao tay lái cho Charlie. Ngồi ghế sau với Roger, tôi hỏi anh ta :
– Anh đã từng đi công tác ở nhiều nơi, có kiến thức vô hạn, anh có ý kiến gì không ?

Roger :
– Những chiếc đũa giết người có bọc thép ở đầu đũa, làm cho tôi nhớ đến những con dao đặc biệt mà ngày xưa người Trung đông dùng để thọc huyết thú vật tế thần. Con dao có hình tròn, dài khoảng 40 cm đó cũng được trưng bày ở viện bảo tàng Hoàng Gia Vương Quốc. Tôi đã từng thấy con dao đó. Loại dao này cũng được xử dụng ở các nước nam Mỹ, các nước Á châu như Ấn độ, Nam Dương (Indonesia) v.v…

Ngừng một lát, Roger tiếp :
– Tuy nhiên, các án mạng xảy ra ở đây tuy vũ khí có vẻ trùng hợp với các thứ vũ khí cổ đại đó nhưng vấn đề là tại sao lại là vũ khí đó ? Giết người bằng đũa quả thật chẳng đơn giản tí nào !

- Anh nói đúng thật chẳng đơn giản tí nào ! Tôi nói. Nhưng ở đây lại có một vấn đề khác nữa. Đó là có sự chọn lọc kỹ lưỡng các nạn nhân. Tất cả đều sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm…

- Ý tưởng chọn những người sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm quả là ý tưởng điên rồ ! Roger thở dài. Tôi tiếp tục câu chuyện :

- Tuần vừa qua, tôi nói, tôi có tham khảo tài liệu của Sở lưu trữ tư liệu quốc gia và trao đổi với các đồng nghiệp Europol. Tôi mới biết là một số bộ tộc ở nam Mỹ, Tân cương, Nam Dương, có rất nhiều phong tục, tập quán lạ lùng. Thí dụ như họ xả thịt thân nhân của họ cho chim ăn…

Bất chợt Roger cắt lời tôi:
– Chúng ta đều xác định là các nạn nhân đều “sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm” ! Chẳng lẽ nào …?

Tôi nói:
– Anh cũng đã nghĩ ra ?

Roger nói:
– Ở Nam Dương, người ta có một tập quán rất lạ. Đó là khi trong gia đình có ai sắp chết vì bệnh tật hay ốm đau gì thì họ sẽ kết liễu cuộc sống để người nào có cùng ngày sinh có thể…

Tôi tiếp:
– Vì họ tin rằng nếu người đó bị giết thì người nào sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm sẽ được hưởng thêm thời gian sống mà người kia bỏ lại.

Roger nói:
– Đúng thế….

(còn tiếp)
ĐVTN

CỨU VẬT, VẬT TRẢ ƠN

Standard

Chú rùa biển được phóng sinh, 16 năm sau cứu mạng con trai!

Tin tức Tân Đường Nhân ngày 22 tháng 10 năm 2014]  Tại Keelung, Đài Loan có một cửa hàng với cái tên là “Ngộ Duyên Hào”. Ông chủ Lâm vốn là một người rất tử tế, xung quanh khu vực ông sống có rất nhiều những cư dân đánh cá hay kiếm sống quanh đó.

Một ngày, ngư dân dùng lưới bắt được một con rùa lớn, đúng lúc khi họ chuẩn bị giết làm thịt bán thì ông Lâm đi ngang qua, và thấy một đám đông vây quanh con rùa chuẩn bị giết nó, nhìn thấy cảnh tượng con rùa không ngừng vươn cổ cúi đầu lậy người xung quanh, hai mắt của chú rùa đầy nước mắt, dường như cầu cứu mọi người. Ông Lâm đã xuất tâm từ bi, không tiếc bỏ ra một số tiền lớn để mua con rùa, đồng thời nhờ mọi người giúp đưa nó trở lại biển để phóng sinh.

Do lo lắng rằng ai đó sẽ lại bắt lấy nó và giết, vì vậy ông đã viết lên mai của rùa 5 chữ là “Gặp duyên số phóng sinh”, thông qua đó hy vọng rằng người sau sẽ từ bi, khai ân cho nó được sống tự do, đừng tùy ý giết hại nó. Sau khi viết xong họ liền đưa chú rùa ra biển phóng sinh, rất nhiều người dân tại bãi biển lúc đó đều nhìn thấy con rùa khổng lồ nổi lên, không ngừng liên tục khấu đầu tạ ơn ông Lâm.

Mọi người chứng kiến cảnh tượng đó đều cảm thấy rất cảm động. Vì vậy, họ cũng tự hứa với nhau, nếu sau này gặp phải một con rùa lớn như vậy, thì họ sẽ không bắt, không giết và cũng không ăn. Với khẩu hiệu và phương châm “3 không” này, cho đến hôm  nay nó vẫn còn được lưu giữ ở khu vực này.

Sự việc đã trôi qua 16 năm, cậu con trai thứ hai của ông Lâm đã được nhận vào trường thương nghiệp tại Đài Bắc, trong dịp nghỉ lễ cậu tranh thủ về thăm nhà. Lần đó, khi đang trong chuyến hành trình trở về, do thuyền đi ngược dòng biển, thật không may con tàu bị mắc cạn và chìm. Hơn 100 hành khách trên tàu, thì có tới 90 người bị dòng nước nhấn chìm.

Tại thời điểm này, con thuyền tràn đầy tiếng la hét cứu mạng, thực sự đinh tai nhức óc. Con trai ông Lâm mặc dù biết bơi, nhưng do sóng biển quá lớn, anh gần như bị nhấn chìm, cố gắng nỗ lực cuối cùng để sống sót trên biển. Đột nhiên anh cảm thấy cơ thể mình như được đẩy lên bởi một vật giống như chiếc bàn tròn lớn, nhìn kỹ, thì hóa ra anh đang nằm trên lưng một con rùa, sau đó nhìn kĩ hơn, anh thấy miệng của con rùa to giống như một chậu rửa mặt. Anh chợt hoảng sợ, nghĩ rằng chẳng lẽ mình sẽ phải chôn thân trong bụng con rùa này. Vì vậy, anh định quay người nhảy xuống dòng nước, nhưng do lúc đó đã quá đuối sức, không còn sức lực nào để mà tranh đấu tiếp nữa.

Sau đó, không biết đã qua một khoảng thời gian bao lâu, khi quay lưng lại, đột nhiên anh nhìn thấy trên lưng con rùa viết đúng 5 chữ “gặp duyên số phóng sinh”. Anh mới biết rằng, con rùa biển này chính là con rùa mà cha anh đã từng cứu mạng. Đột nhiên, tâm trạng của anh bỗng chuyển từ đau thương, sợ hãi thành niềm vui vô hạn cùng sự an ủi, hóa ra chú rùa chính là đến cứu mình. Vì vậy, anh đã ôm con rùa biển, để cho con rùa mang mình đi, trong miệng liên tụng niệm Phật hiệu và cầu nguyện.

Con rùa rất thoải mái khuấy động bốn chân, giống như đang chèo thuyền, cố gắng chống chọi lại với sóng to gió lớn để đưa anh lên bờ, khi vẫn còn chưa lên đến bờ, anh liền nhảy xuống vùng nước nông. Con trai ông Lâm liền hợp thập cảm tạ ơn cứu mạng của con rùa. Con rùa cũng vương cổ lên, gật gật đầu, giống như trả lễ lại, hơn nữa còn mở miệng cố nói gì đó, phát ra âm thanh, có vẻ như rất vui vẻ hạnh phúc chúc mừng, sau đó mới quay đầu và bơi đi, người dân trên bờ đều lo lắng vội tới chúc mừng.

Trong vụ đắm tàu lần này, chỉ có vài chục hành khách còn sống sót, sau cuộc điều tra mọi người phát hiện ra hóa ra họ thực sự đều là những người con hiếu thảo, những người phụ nữ đức hạnh, và thường ngày hay làm những việc thiện, chúng ta có thể nhìn thấy ông Trời đều đang ban phúc lành bảo hộ cho những người lương thiện, nhân từ và tốt bụng.

Những người dân địa phương khi biết về sự việc đều rất xúc động, đồng thời từ đó họ luôn vui vẻ hành thiện, ban đầu đã có một nhà chiêm tinh xem mệnh cho ông Lâm và nói rằng ông chỉ có thể sống tới năm 70 tuổi, nhưng ông Lâm đã sống tới 88 tuổi, hơn nữa không hề có bệnh nào hết và có được một kết thúc có hậu.

Quan hệ nhân quả một chút cũng không sai chệch, trong biển trời rộng lớn này, làm sao chú rùa biển lại có thể biết được sắp có hải nạn? Và cũng làm thế nào mà nó biết được người con trai thứ 2 của ân nhân mình ngày hôm nay sẽ bị gặp nạn trên biển? Họ đều chưa bao giờ gặp nhau, vậy thì làm thế nào con rùa lại có thể tìm thấy anh ấy trên biển cả, và lại còn có thể chở anh ta trên người? Nếu như chúng ta dùng nguồn nhân lực để tìm,cũng không nhất định là sẽ có thể thành công tìm thấy anh ấy đúng không! Điều này nếu dùng thuyết Duy vật biện chứng thì không cách nào lý giải được. Linh tính của chúng sinh cùng với Phật tính thực sự đáng kinh ngạc! Rùa cũng biết tri ân, cũng biết đền ơn đáp nghĩa, không ngại sóng to gió lớn mạo hiểm tính mạng mà đưa con trai của ân nhân an toàn trở về nhà, quả thực tinh thần này, nhân loại cũng không nhất định là có. Giá trị như vậy thật đáng để vinh danh !

Nguồn: Mạng cuộc sống

Biên tập: Trình Thành

LUẬT 10-59: SỰ NHẦM LẪN CỐ TÌNH CỦA TUYÊN HUẤN ?

Standard

Chú thích: có liên quan đến bài báo tấn công LS Lê Công Định.

“Luật 10-59”: Sự nhầm lẫn cố tình của tuyên huấn?

 

Thảo Vy

* Tác giả gửi bài cho VNTB (Nguồn: http://www.ijavn.org/2014/11/luat-10-59-su-nham-lan-co-tinh-cua.html )

Bài “Sự tráo trở của một người từng là… luật sư!” của tác giả ký tên Vũ Hợp Lân trên báo Nhân Dân (http://www.nhandan.org.vn/chinhtri/binh-luan-phe-phan/item/24862202-su-trao-tro-cua-mot-nguoi-tung-la-luat-su.html), có đoạn viết như sau:

“Rất nhiều tài liệu về tội ác của chính quyền Ngô Đình Diệm do chính người Mỹ và nhiều người nước ngoài viết đã xuất bản, chẳng lẽ Lê Công Định không đọc? Còn về máy chém, mọi người đều biết đó là một công cụ man rợ mà chính quyền Ngô Đình Diệm sử dụng để giết hại đồng bào, mà cái chết của Ba Cụt (tức Lê Quang Vinh, bị chém ở Cần Thơ năm 1956), Hoàng Lệ Kha (Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy Tây Ninh, bị chém ở Tây Ninh năm 1960),… là những sự kiện đủ chứng minh Lê Công Định cố tình đổi trắng thay đen, phớt lờ sự thật lịch sử”.

Liên quan về “máy chém” của “chính quyền Ngô Đình Diệm”, dưới góc nhìn lịch sử, xin được trao đổi lại với Tổng Biên tập báo Nhân Dân cùng tác giả Vũ Hợp Lân.


Sáng 26-09-2014, tại hội trường D, Trường Đại học Khoa học, Xã hội và Nhân văn TP.HCM đã diễn ra hội thảo “Lưu trữ Việt Nam Cộng Hoà (1955-1975), từ góc nhìn Lịch sử và Lưu trữ học”. Đây là hội thảo đánh giá vai trò của chính quyền Việt Nam Cộng Hoà trong việc tổ chức và quản lý khối tài liệu lưu trữ trước năm 1975, cũng như việc khai thác sử dụng khối tài liệu này trong nghiên cứu và giảng dạy.Sự thật còn bị che khuất

Hội thảo nhận được 55 bài viết tham gia, trong đó có 7 bài viết được chọn trình bày tại hội thảo. Tất cả đều chưa được phổ biến rộng rãi.

  1. Nghiêm Kỳ Hồng, nguyên Phó cục trưởng cục Văn thư Lưu trữ nhà nước, giảng viên Bộ môn Lưu trữ học và quản trị văn phòng, trong báo cáo “Khái quát về lưu trữ Việt Nam Cộng hoà (1955 – 1975)”, ông đề cập đến sự khó khăn trong hoạt động lưu trữ diễn ra trong thời chiến sự ác liệt. Nhưng ông cũng chỉ ra, ở thời điểm đó, chính quyền Sài Gòn vẫn rất chú trọng đến việc xây dựng pháp luật lưu trữ, tiêu biểu là luật số 020/73 “về văn khố tại Việt Nam”.

Trong báo cáo “Tài liệu lưu trữ Việt Nam Cộng Hoà trong nghiên cứu, giảng dạy lịch sử Việt Nam hiện đại”, TS. Lê Huỳnh Hoa đến từ Đại học Sư phạm TP.HCM chỉ ra rằng tài liệu về chính quyền Việt Nam Cộng Hòa có hai sự kiện được ghi chép trong sách giáo khoa và một số sách, giáo trình lịch sử khác cần được làm rõ là “Ngô Đình Diệm ban hành đạo luật đặt Cộng sản ngoài vòng pháp luật”, và “Thời điểm ban hành luật 10/59”. Bà cũng chỉ ra chính quyền Việt Nam Cộng Hòa là một tồn tại trong lịch sử nhưng lại không thấy sự có mặt của nó trong sách giáo khoa, giáo trình chính thống của Việt Nam dẫn đến sự lúng túng về các thuật ngữ về chính thể này như Đệ nhất, Đệ nhị cộng hoà,…

PGS.TS. Trần Nam Tiến, mang đến hội thảo báo cáo “Hoạt động ngoại giao của chính quyền Ngô Đình Diệm (1954 – 1975) qua tài liệu lưu trữ Việt Nam Cộng Hoà”. Ông kết luận, dưới sự bảo trợ của Mỹ, chính quyền Ngô Đình Diệm bước đầu đã đạt được những kết quả nhất định trong ngoại giao với các nước và để lại một khối lượng tài liệu phong phú và hệ thống, góp phần quan trọng cho nghiên cứu, phục dựng các hoạt động ngoại giao của Việt Nam Cộng Hòa nói chung và thời kỳ Ngô Đình Diệm nói riêng.

Chưa thấy tài liệu lưu trữ văn khố nào của chính thể Việt Nam Cộng Hòa lẫn của Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đề cập về việc áp dụng án tử hình từ luật 10-59 để chém được bao nhiêu người bị tòa án kết tội “Trừng phạt sự phá hoại, sự xâm phạm an ninh quốc gia, sự xâm phạm sanh mạng hay tài sản của nhân dân và thiết lập tòa án quân sự đặc biệt”.

Luật 10-59 có phải chỉ dùng để trị cộng sản?

Quốc hội Việt Nam Cộng Hoà thông qua luật số 91. Luật ấy được ban hành ngày 6 tháng 5 năm 1959 mang tên “luật 10-59”. Ở Phần Thứ Hai “Tổ chức các tòa án quân sự đặc biệt”, Điều 16, “Bị can có quyền nhờ luật sư biện hộ. Nếu bị can không có luật sư, Ủy viên Chánh phủ hay Chánh thẩm phải triệu dụng một luật sư biện hộ cho bị can”.

Điều 19, “Trong trường hợp xử tử hình, án văn chỉ được thi hành sau khi đơn xin ân xá bị bác bỏ”.

Trong “luật 10-59” cũng không có điều khoản nào buộc dùng máy chém cho án tử hình. Hình ảnh lưu trữ về nội dung của “luật 10-59”, cho thấy không đề cập đến chuyện “trả thù những người kháng chiến cũ” như lâu nay vẫn được tuyên truyền từ phía chính quyền miền Bắc. Ngoài ra, “luật 10-59” cũng không thấy mô tả về hành vi phạm tội nào giúp có thể liên tưởng đến chuyện “tạm đình chiến 2 năm, chờ ngày tổng tuyển cử hai miền”, như sách giáo khoa của chính quyền miền Bắc viết khi cáo buộc chính quyền Ngô Đình Diệm đã vi phạm đình chiến, “lê máy chém” để trả thù “những người kháng chiến cũ”.

Cho đến nay, về phía Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, thể hiện trên sách giáo khoa, chỉ mới nêu được tên người bị chém bởi “luật 10-59” là ông Hoàng Lê Kha, Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy Tây Ninh. Theo đó, tháng 3 năm 1959, khi ông chuẩn bị đi công tác thì bị người của chính quyền Việt Nam Cộng hòa bắt tại nhà ông Hai Thương, sau đó bị đưa về giam ở khám Chí Hòa (Sài Gòn).

Ngày 2 tháng 10 năm 1959, Hoàng Lê Kha bị kết án tử hình tại tòa án quân sự đặc biệt. Vào lúc 5 giờ sáng ngày 12 tháng 3 năm 1960, Hoàng Lê Kha bị hành quyết bằng máy chém tại Tam Hạp (Trảng Lớn, Châu Thành, Tây Ninh). Khi ấy, ông đang ở tuổi 43. Chưa thấy công bố tài liệu nào mô tả về phiên tòa này, và các trình tự công tố ra sao nên cũng chưa thể khẳng định bản án tuyên – nếu có, từ phía tòa án quân sự là đã được tuyên từ căn cứ pháp lý của “luật 10-59”.

Đến nay cũng chưa thấy công bố giải mật bất kỳ tài liệu nào, kể cả văn thư lưu trữ cho biết những ai đã bị thi hành án tử bằng máy chém. Cũng nói thêm, bài viết (nói trên) của báo Nhân Dân có ghi là “Ba Cụt (tức Lê Quang Vinh, bị chém ở Cần Thơ năm 1956”, tình tiết thời gian này cho thấy không phù hợp cáo buộc, vì “luật 10-59” được ký vào ngày 06-05-1959.

Chiếc máy chém được cho là dùng để chém ông Hoàng Lê Kha, hiện trưng bày tại Bảo tàng Cần Thơ, sau thời gian dài đã được trưng bày tại Nhà Bảo tàng Tội ác Mỹ – Ngụy (hiện được đổi tên là Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh) nằm trên đường Võ Văn Tần, quận 3, TP.HCM. Chưa rõ vì sao chiếc máy chém này lại không được đặt tại Bảo tàng của tỉnh Tây Ninh.

Tuyên huấn cần bổ túc ngay chứng cứ hình ảnh

Hình ảnh thời kỳ đấu tố của Cải cách Ruộng đất ở miền Bắc có nhiều đến độ người ta đủ để làm một triển lãm kéo dài trong 3 ngày hồi tháng 9 vừa qua. Thậm chí ngay trong vùng hành quân thuộc vùng kiểm soát của Việt Cộng là Mỹ Lai, mà chuyện thảm sát vẫn có đầy đủ hình ảnh cho cả thế giới xem…

Xử bắn Nguyễn Văn Trỗi thì vẫn có phóng viên báo chí đầy đủ để quay phim chụp ảnh lưu lại,… Tuy nhiên, sự thật lịch sử dường như vẫn chưa được tôn trọng khi trên sách giáo khoa lẫn nhiều trang web khác của Nhà nước Việt Nam, viết: “Hình ảnh cuối cùng của liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi do một nhà quay phim, người Nhật chụp, khi anh đã giật tấm khăn bịt mắt và nói: “Tôi không có tội, kẻ có tội cần phải trừng trị là bọn xâm lược Mỹ và lũ Việt gian Nguyễn Khánh”. Trước khi bị  bắn, Nguyễn Văn Trỗi hô to: Hãy nhớ lấy lời tôi!/ Đả đảo đế quốc Mỹ!/ Hồ Chí Minh muôn năm!/ Việt Nam muôn năm!” (http://www.baotanghochiminh.vn/TabId/489/ArticleId/7168/PreTabId/456/Default.aspx)

Clip này hiện được đưa lên phổ biến rộng rãi trên internet và hoàn toàn không như mô tả nói trên.

Chuyện xử chém ở giữa chợ như nhiều thông tin từ phía Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa rêu rao là chuyện tày trời, thì chưa thấy một hình ảnh nào được công bố. Ngay cả nhân vật Hoàng Lê Kha được cho là “người cuối cùng” bị chém bởi “luật 10-59”, cũng chưa có hình ảnh lưu trữ liên quan được công bố.

Bút kỳ chiến tranh của những nhà văn quân đội từ phía Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, cũng chưa thấy tác phẩm nào mô tả về máy chém theo “luật 10-59” đã được “lê” đi chém trả thù “những người kháng chiến cũ” ra sao. Chỉ có tên Xăm đã dùng dao Mỹ chém đầu chị Sứ trong tiểu thuyết Hòn Đất của nhà văn Anh Đức.

Tổng Biên tập báo Nhân Dân có thể tham khảo thêm những hình ảnh chụp lại từ “Quy phạm vựng tập”, Quyển II từ 31/1/1959 đến 31/12/1959, Tòa Tổng Thơ Ký ấn hành năm 1960, phần  luật 10-59, được kèm theo bài viết này.

CHIẾC ĐŨA CỦA TỬ THẦN

Standard

Phần 1 : người thợ già Lugi

Đặng Vũ Thanh Nguyên

Sau khi đưa các con đến trường, trước khi về nhà, tôi ghé qua nhà ông Lugi lúc đó khoảng sau 9 giờ. Tôi đến để nhờ ổng sang sửa dùm tôi các ống nước chảy suốt đêm hôm qua. Tôi bấm chuông nhiều lần, không thấy ai trả lời, tôi định bỏ đi thì tình cờ tôi đụng vào cửa, thấy cánh cửa bỗng dưng bật mở, tôi đẩy cửa bước vào thì … Chúa ơi !!!

Ngừng một chút để lau nước mắt, bà Angela tiếp :

- Tôi chạy ra đường la toáng cả lên, hàng xóm họ kéo tới rồi sau đó có người gọi điện cho các ông.

Phải công nhận nhìn tử thi của Lugi, bà Angela không hoảng loạn mới là chuyện lạ. Lần đầu tiên từ khi vào nghề, tôi mới thấy một vũ khí kỳ lạ như vậy. Tôi cúi đầu xuống quan sát tử thi của người thợ ống nước. Nạn nhân khoảng trên 60 tuổi. Trước ngực ông là một cây đũa đâm thấu tim từ trước trổ ra sau. Chỉ có một chỉ máu bám vào phía trước, loang lở trên ngực áo, một chút máu rỉ ra từ phía sau đã khô ráo. Cách nằm và bàn tay của nạn nhân biểu hiện nạn nhân chết ngay tức khắc. Nhưng ánh mắt vô hồn của Lugi chứng tỏ rằng ông ta còn chưa hết ngạc nhiên. Máu đã khô cứng, chuyển sang màu tím đậm, các ngón tay bắt đầu cứng, chứng tỏ nạn nhân đã bị sát hại khoảng trên 10 tiếng.

Baguette1

Dùng đũa để giết người quả thật là trường hợp hy hữu, kẻ sát nhân phải là một người rất khỏe mới có thể đâm chiếc đũa gỗ dài 40 cm xuyên thủng 3 lớp áo, thấu tim. Đường kính to nhất là đuôi đũa chỉ khoảng 5 mm, đầu đũa được chuốt nhọn. Sau khi cô lập hiện trường để cho việc điều tra sau này, tôi quyết định cho các cộng sự viên của tôi đem tử thi của Lugi rời hiện trường. Trong khi tôi đang luẩn quẩn tìm dấu vết mà thủ phạm khả dĩ có thể để lại thì bà Angela nói :

- Khổ thân ông Lugi, ai có thể nhẫn tâm làm chuyện này !

Tôi hỏi :

- Bà nói « nhẫn tâm », phải chăng ông Lugi là người tốt ?

- Vâng, bà Angela nói. Ông Lugi là một người tử tế, từ lúc ông về hưu đến nay, ông thường hay dùng thời gian rảnh rỗi để giúp đỡ hàng xóm. Ông chưa hề gây bất bình với ai cả. Cả khu phố chúng tôi ai cũng mến ông ấy.

- Vậy bà có thể kể thêm chi tiết về ông Lugi được không, tôi hỏi.

Angela :

- Vâng, ông Lugi góa vợ được 6 năm, ông có một người con trai đang ở trong hải quân của quân đội Hoàng gia. Con trai của ông cũng rất ngoan và hiền lành, vẫn còn độc thân. Từ khi vợ của ông qua đời, ông ở vậy, không có bạn gái gì cả. Tối ngày ông chỉ đi dạo với con chó nhỏ, đi giúp đỡ hàng xóm sửa chữa hệ thống sưởi, ống nước, điện nhà. Ông là người rất tử tế. Ông thanh tra có thể đi hỏi tất cả những người sống trong khu phố. Ông sẽ rõ thôi.

- Bà không nghĩ là ông Lugi có kẻ thù ? Tôi hỏi.

- Tôi khẳng định là không, bà Angela nói.

Thật ra câu hỏi của tôi khá thừa, vì trong khi nói chuyện với bà, thỉnh thoảng tôi đảo mắt ra ngoài đường, thấy rải rác đây đó có vài người cả đàn ông, lẫn đàn bà có người thì nức nở khóc, có người thì đưa khăn lên lau nước mắt. Chứng tỏ rằng Lugi là một con người mà hàng xóm ai cũng mến.

- Vậy theo bà nghĩ thì ông Lugi có phải là người giàu có, khá giả, có tiền để trong nhà không ?

Angela :

- Không, nhất định là không, ông Lugi sống rất giản dị, ông ấy lại không hoang phí, với lại chúng tôi ở gần ngân hàng, không có lý gì mà ông Lugi lại để tiền ở trong nhà. Mà ông thanh tra cũng biết đó, với đồng tiền hưu trí khiêm nhường thì lấy đâu ra để mà hoang phí !

Lời nói của Angela rất phù hợp với hiện trường. Tất cả vật dụng trong nhà của Lugi đều không bị di chuyển. Các ngăn kéo đều có cùng một dấu vân tay. Trong ví của ông để trên bàn vẫn còn nguyên số tiền 142€. Tay của ông vẫn còn chiếc nhẫn cưới và sợi dây chuyền bằng vàng có cây thập tự giá khá nặng vẫn còn nguyên trên cổ. Chỉ với những thông tin chẳng có lợi ích gì mà tôi phải bắt đầu cuộc điều tra. – Nạn nhân là người tử tế, hiền lành được tất cả chòm xóm quí mến. – Nạn nhân dường như không có kẻ thù. – Con trai của ông đang công tác trên chiến hạm đóng ở vùng Địa Trung Hải. – Cướp của không thể nào là nguyên nhân của án mạng. Càng suy nghĩ, tôi càng đi vào bế tắc, cái chết của Lugi quả thật không có điểm khởi nguồn.

Tuy nhiên cái chết đó khiến cho tôi liên tưởng đến những án mạng có nét tương tự như vậy của các tà giáo đã từng xảy ra trong quá khứ. Nhưng các điều tra viên của tôi báo cáo rằng Lugi chỉ đơn giản là Cơ đốc nhân, ông đi lễ nhà thờ mỗi ngày chủ nhật. Ông hay đi làm việc thiện nguyện với các tổ chức như Tin Lành thành phố, hội hồng thập tự v.v… Có nghĩa là ông không hề tham gia các tổ chức tà giáo. Thậm chí, con trai của ông bị tôi hỏi cung khi anh ta về để làm lễ an táng cho người cha quá cố cũng xác định cuộc sống lành mạnh của Lugi. Một đặc điểm khác là Lugi chỉ kết bạn với những người anh chi em cùng đức tin và những người tốt, lương thiện như ông. Không một chút đầu mối cho án mạng, ngoại trừ chiếc đũa ! Cuối cùng tôi và cả ban cộng sự đều đành phải bó tay. Chúng tôi tin chắc rằng sẽ phải đợi ít nhất vài ba án mạng kế tiếp mới hy vọng có được sự kết nối. Trong khi chờ đợi, tôi quyết định gửi báo cáo cho Europol nhờ họ truy tìm những án mạng có hình thức tương tự. Đồng thời, tôi cũng nhờ họ cung cấp cho tôi tất cả các tài liệu liên quan đến các tà giáo. Tôi yêu cầu các cộng sự viên phải nghiên cứu hồ sơ mà Europol sẽ cung cấp trong tương lai liên quan đến tà giáo.

Phần 2 : chuyến xe lửa liên tỉnh.

Hai tuần sau, ngày 11 tháng 08 năm 20.., tôi và các đồng nghiệp phải khẩn cấp đến thành phố Koln (một thành phố của nước Đức thuộc North Rhine-Westphalia) nơi vừa xảy ra một án mạng tương tự. Thông tin cá nhân của nạn nhân đã được các đồng nghiệp người Đức cung cấp rất đầy đủ. Nạn nhân là người Hòa Lan, tên là Hans Ver., sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy, 65 tuổi. Tử thi được phát hiện vào lúc 8 giờ sáng trên chuyến tàu từ Bruxelles đến Hambourg. Trước ngực nạn nhân là một chiếc đũa ghim từ chiếc áo pull qua chiếc áo T-shirt xuyên thủng tim từ trước, trổ ra sau, ghim chặt vào ghế.

Theo hình chụp và báo cáo của bác sĩ pháp y thuộc cục cảnh sát khoa học hình sự Đức thì Hans chết ở tư thế ngồi, mắt trợn trừng, miệng há hốc như không ngờ được và không hiểu tại sao mình phải chết ! Nạn nhân là một kế toán sinh sống ở Middelbourg một thành phố phía tây nam Hòa Lan gần Zélande, Hans vừa mới về hưu được hai tháng. Fredy, thanh tra tư pháp Đức chở tôi đến nhà xác.

Baguette2

Đến nơi, anh dẫn tôi đến thăm phòng lạnh nơi cất giữ tử thi của Hans. Hans tuy 65 tuổi nhưng là một con người có vóc dáng cao 1 m 82, dựa theo cơ bắp thì Hans là một con người có máu thể thao, tóc cắt ngắn, gọn. Chiếc nó dạ để bên cạnh viền nón không có một vết bẩn, không dính một sợi tóc, cho thấy Hans là một con người cẩn thận, sách sẽ, sức khỏe tốt. Với một con người như vậy mà bị hung thủ đâm đũa vào tim, chứng tỏ thủ phạm phải là một kẻ có sức khỏe, mạnh mẽ hơn nạn nhân. Cũng giống như Lugi, kẻ giết người đã không hề đụng chạm đến số tiền khá lớn trong túi của Hans cũng như chiếc đồng hồ hiệu Longines có giá trị vài nghìn €.

Rời nhà xác, chúng tôi đến thẳng nhà gare Koln để thẩm cung người soát vé đã phát hiện tử thi của Hans. Người soát vé tên Johan, trạc trên 40 tuổi, cao khoảng 1m70. Anh ta vẫn còn bị shock. Tôi và Fredy ngồi xuống cạnh anh, Tôi hỏi.

- Anh có còn nhớ, trong cabine đó, có những ai ngồi chung với nạn nhân không ?

Johan :

- Không, nhưng theo tôi nghĩ, vì đó là cabine 4 người, cho nên các khác ngồi trong cabine đều phải đăng ký trước để đặt chỗ.

Tôi hỏi :

- Anh có thể cho tôi biết thông tin về chuyến tàu không ?

Johan :

- Đó là chuyến tàu khởi hành từ Gand đi Bruxelles, Koln, Hambourg, Bẻrlin. Ông Hans chắc là đổi tàu ở Gand chuyến 21 giờ 31 phút.

- Số hiệu chuyến tàu ? Số cabine của nạn nhân, tôi nói.

Johan :

- Chuyến tàu mang số hiệu « G14xy-ac », cabine số B311.

Tôi đưa mảnh giấy ghi số hiệu của tàu điện, số cabine cho Sylvie, người nữ thanh tra phụ tá của tôi, nói :

- Xin lỗi Sylvie, làm phiền cô gọi điện về cho công ty hỏa xa giúp tôi để xin tên của các người khách đăng ký số cabine B311. Cám ơn cô.

- Vâng, tôi đi ngay, Sylvie nói vừa dứt lời, cô đã biến thoắt sau cánh cửa. Fredy nhìn tôi mỉm cười, hiểu ý anh, tôi nói :

- Đương nhiên là không có hy vọng gì, nhưng tôi hy vọng trong số nhân viên của công ty hỏa xa phục vụ cho chuyến tàu mang số hiệu « G14xy-ac » ít ra cũng có người nhận diện được một vài chi tiết nhỏ của nạn nhân.

Chưa đầy 15 phút sau Sylvie trở lại với danh sách của người hành khách ở chung cabine với Hans. Đọc tên của người khách, tôi nói với Sylvie :

- Christian Lorenzo Lejeune, cũng chỉ là tên giả có đúng không ?

Sylvie :

- Vâng tôi đã cho kiểm tra, trên toàn Vương quốc không có ai có tên này, nhưng trùng họ thì có đến cả ngàn ! Họ Lejeune là một họ quá phổ biến như họ Nguyễn của dân tộc của ông !

Trở về bên Johan, tôi hỏi :

- Thế anh có còn chút gì về hình ảnh của người dùng chung cabine với Hans không ?

Johan :

- Hoàn toàn không !

Đến đấy, tôi xin phép kiếu từ Fredy, Johan. Chúng tôi vội vã ra xe trở về nhiệm sở. Trên đường về, Charlie một thanh tra phụ tá của tôi nói :

- Hoàn toàn bế tắc !

Không muốn làm nản chí các cộng sự viên, tôi nói :

- Chưa chắc, về đến nơi, tôi đề nghị Sylvie với tài ngoại giao, thông thạo tiếng Hòa Lan, cô liên lạc với cảnh sát Middelbourg nhờ họ cung cấp tất cả thông tin cần thiết về Hans. Những thông tin từ đời sống cá nhân cho đến tin tức từ các cựu đồng nghiệp, thậm chí các hàng xóm của Hans.

- Charlie, anh sẽ làm một bản so sánh tương đồng, khác biệt giữa Lugi và Hans.

- Riêng với Frank, với chức năng là chuyên gia về tâm lý, xã hội học. Tôi đề nghị anh giúp tôi tìm hiểu về bản chất đặc thù của những kẻ có thể gây ra án mạng hết sức đặc biệt này và quan trọng nhất, anh hãy cố gắng tìm hiểu về các lễ hội đặc biệt của các tà giáo. Về đến văn phòng trung ương, các cộng sự viên của tôi, mỗi người chia nhau đi mỗi phương hướng để làm công việc. Riêng cá nhân tôi, tôi ghé qua cơ quan lưu trữ tài liệu quốc gia tọa lạc trên một ngọn đồi ngoại ô thành phố. Trong văn phòng này, tôi có thể nối intranet để liên hệ trực tiếp với các đơn vị có khả năng để giúp đỡ chúng tôi truy tìm thủ phạm.

Phần 3 : ……..