CHIẾC ĐŨA CỦA TỬ THẦN (tiếp theo)

Standard

Đặng Vũ Thanh Nguyên

 

Phần 3 : Xác chết trong công viên

18 giờ 27 phút, tôi nhận được cú phone khẩn cấp của Sylvie, cô nói :
– Sếp, ông có thể đến ngay công viên 2 của thành phố, góc đường A11 và A12 được không ? Chúng tôi vừa được cảnh sát thành phố báo là họ phát hiện một tử thi mới… nạn nhân cũng bị hạ sát giống như hai trường hợp đã xảy ra.

Tôi vất đũa, bỏ giở bữa ăn, khoác vội áo ngoài, nổ máy xe chạy với đèn chớp xanh trên mui, chờ xe ra đã xa khỏi khu phố tôi đang cư trú, lúc bấy giờ tôi mới mở còi xe. Mất 21 phút tôi mới đến nơi xảy ra án mạng.

Sylvie, Charlie đã đợi sẵn tôi tại hiện trường. Sylvie nói :
– Nạn nhân là một phụ nữ trạc … trên 60 tuổi…

Tôi ngắt lời Sylvie :
– Sao lại « trạc » và « trên » 60 tuổi ?

Sylvie :
– Vì nạn nhân không có giấy tờ tùy thân, tôi đã nhờ cảnh sát thành phố phong tỏa khu vực, đồng thời nhờ họ lục soát khắp mọi nơi, kể cả các thùng rác công cộng để tìm kiếm giấy tờ của nạn nhân.

– Cám ơn cô, tôi không hy vọng chúng ta sẽ tìm thấy các giấy tờ của nạn nhân. Tốt nhất là Charlie hay cô hãy cho lấy vân tay, chụp hình nạn nhân gửi về phòng tư liệu để tìm, kết quả có thể nhanh hơn, tôi nói.

– OK Sếp, dứt lời, Charlie quay lưng bỏ đi làm nhiệm vụ.

Đứng trước tử thi, tôi cũng đồng ý là nạn nhân cũng « trạc … trên 60 tuổi » như nhận xét của Sylvie. Trên ngực nạn nhân vẫn còn lộ ra đuôi đũa khoảng 10 cm. Vết máu đã khô, vẫn còn màu đỏ đậm, bàn tay phải nắm chặt ngửa lên trời. Bàn tay trái ngón trỏ, ngón áp út vẫn kẹp chặt chuôi đũa. Một chỉ máu đã khô bám chặt lòng bàn tay trái. Ngồi xuống bên bác sĩ pháp y, tôi nói :
– Chào bác sĩ, theo ông, án mạng xảy ra khoảng bao lâu ?

– Khoảng hơn 2 tiếng, dưới 3 tiếng. Bác sĩ pháp y trả lời.

Ngừng một lát, ông tiếp :

Baguette3

– Nạn nhân chết ngay tức khắc, hung khí đâm rất chuẩn, đúng ngay giữa tim làm không khí lùa vào các lỗ hổng. Khiến máu đông đặc ngay lập tức. Nếu ông để ý đến đôi mắt của nạn nhân, ông sẽ thấy nạn nhân vẫn còn bất ngờ trước cái chết.

Dùng đầu của cây bút bi lấy từ trong túi áo của tôi, tôi chỉ cho Roger, bác sĩ pháp y bàn tay phải nắm chặt của nạn nhân. Cùng lúc, tôi vẫy tay ra hiệu cho Sylvie, khi cô ta đến nới, tôi nói :
– Cô có thể dùng bao ny-lông để bọc bàn tay phải lại giùm tôi không ? Cố nhớ ghi chú « chỉ được mở trong phòng khám nghiệm của ban khoa học hình sự ». Cám ơn cô.

Sáng hôm sau, 08 giờ 05 phút, vào cơ quan, tôi nhận được bản so sánh tương đồng, khác biệt giữa Lugi và Hans. Tôi hẹn mọi người xuống phòng họp đúng 08 giờ 15 phút.

08 giờ 17 phút, Charlie nói :
– Tôi đã cho in sáu bản cho sáu người chúng ta. Tuy nhiên, có một bất ngờ mới, đó là Hans trước khi về hưu có mua một căn nhà ở khu chung cư Sart. Ông ta vừa đăng ký hộ tịch của thành phố này cách đây khoảng một tháng. Điều này cũng dễ hiểu vì đất nước của chúng ta vật giá rẻ, giá nhà đất thấp hơn ở Hòa Lan. Như vậy là Lugi, Hans và kể cả nạn nhân mới chết đêm qua đều là dân thường trú của thành phố…

Charlie chưa dứt lời thì có tiếng gõ cửa. Tôi nói to :
– Xin mời vào.

Khách không ai khác hơn là Roger. Chào mọi người xong, Roger quay sang tôi:
– Thanh tra Đặng, ông rất tinh ý, trong bàn tay nắm lại của nạn nhân là vài sợi chỉ bằng dạ màu nâu. Hoàn toàn khác với chất liệu áo dạ của nạn nhân. Đây là bản báo cáo chi tiết. Xin phép chào tạm biệt các bạn, tôi trở về công việc thường nhật.

Roger vừa dứt lời, tôi thăm dò:
– Nếu anh không có việc gì khẩn cấp, tôi xin mời anh nán lại một lúc, vì cá nhân tôi rất cần sự góp ý của anh.

Suy nghĩ một chút, nhìn đông hồ xong, Roger quyết định :
– Tôi chỉ có thể ngồi lại với các bạn khoảng 30 phút.

– Quá tốt, tôi nói.

Sau 5 phút tóm tắt vấn đề, tôi hỏi Roger :
– Theo bác sĩ thì, bác sĩ có gợi ý gì về ba vụ án mạng vừa xảy ra trong gần hai tháng qua không ?

Roger:
– Theo tôi thì đây là một vụ án phức tạp vì các nạn nhân đều bị giết trong khoảng khắc mà họ không ngờ đến. Theo thiển ý của tôi thì tất cả các nạn nhân đều được tiếp cận với hung thủ. Thậm chí, hung thủ còn được sự tin tưởng của các nạn nhân. Chỉ có một điều làm tôi thắc mắc là hung khí ! Hung khí khiến cho tôi nghĩ đến các vụ tế thần của các bộ tộc thời trung, thượng cổ. Đặc biệt nữa là có đôi khi nó làm cho tôi nhớ đến chuyện Bá tước Dracula. Mà theo truyền thuyết thì quỷ chỉ có thể bị diệt khi nó bị đóng cọc gỗ vào giữa trái tim.

Ngừng một lát Roger tiếp:
– Tuy nhiên, giữa đũa và cọc thì có sự khác biệt không nhỏ !

Tôi nói:
– Cách đây vài ngày, khi tham khảo hồ sơ trong trung tâm tư liệu quốc gia cũng như trao đổi với các đồng nghiệp bên Europol. Chúng tôi cũng có cùng quan điểm với bác sĩ. Chúng tôi loại bỏ ra khỏi vụ án các thành phần sát nhân vì tiền cũng như những kẻ giết người vì thú vui. Tuy nhiên, tất cả chúng tôi đều hướng mũi dùi về một tà giáo nào đó. Thí dụ như vụ án đền mặt trời ở Thụy sĩ. Vụ án rừng đen ở Đức v.v… các nạn nhân đều bị hạ sát rất nhanh, gọn, sạch. Nhưng sự khác biệt giũa vụ án đang làm nhức đầu chúng ta là các nạn nhân cho đến giờ không có một liên quan gì cả !

Nói đến đây, tôi bất chợt thấy như có cái gì nghẹn nơi cổ họng. Tôi quay qua Sylvie:
– Sylvie, cô có thể cho tôi biết…. ngày, thánh, năm sinh của Lugi, Hans.

Sylvie lật hồ sơ, cô chau mày lại rồi nhìn tôi, giọng đầy xúc động:
– Lugi sinh ngày … 24 tháng 06 năm 19xy ! Hans cũng sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy !

Quay sang Charlie tôi hỏi:
– Chúng ta có thông tin gì về nạn nhân thứ ba chưa ?

Charlie:
– Vẫn chưa ạ.

– Anh hãy thử dùng ngày sinh 24 tháng 06 năm 19xy để truy tìm thông tin về nạn nhân thứ ba. Anh đi đi, tôi đợi tin anh.

Chúng tôi chưa dứt cuộc họp thì một cú điện thoại. Tôi bắt máy:
– Tôi, thanh tra trưởng Đặng, xin hỏi ai ở đầu dây.

Đầu dây bên kia:
– Thanh tra hãy đến căn nhà số AA đường ABCD ngay lập tức. Người nhà của phóng viên thể thao đài truyền hình quốc gia vừa phát hiện ông ta tử vong trong vườn phía sau nhà….

– Chúng tôi sẽ đến ngay. Tôi gác máy điện thoại ngay sau khi dứt lời. Tôi nói với các đồng nghiệp thuộc cấp:
– Vụ án thứ tư, chúng ta cùng đi thôi.

Quay sang Roger, tôi hỏi:
– Anh có đi theo chúng tôi không ?

– Đi chứ, Roger trả lời và đứng dậy nối gót theo chúng tôi.

Trên đường đến hiện trường, Sylvie tỏ ra lo lắng:
– Chúng ta có thể dấu được báo chí ba vụ án trước, nhưng vụ án này tôi thấy chúng ta có nguy cơ bị báo chí tấn công !

– Tôi cũng đang lo báo chí sẽ làm to việc này, tôi nói. Hy vọng Charlie có được thông tin thuận lợi.

 

Phần 4 : Những nạn nhân cùng một tuổi

Máy bộ đàm trên xe gửi tín hiệu, tôi bật lên, chưa kịp trả lời thì giọng hối hả của người cảnh sát vang lên:
– Delta 1 gọi Alfa 1 và 2 nghe rõ, trả lời.

– Alfa 1 nghe rõ, có chuyện gì thế, tôi nói.

Delta 1:
– Không xong rồi, đã có phóng viên đài truyền hình, báo chí đang có mặt tại hiện trường….

– Cứt thật ! Delta 1 cho phong tỏa khu vực ngay đi nhé. Khoảng 10 phút nữa chúng tôi sẽ đến. Hết.

Quay sang Sylvie, tôi nói:
– Tôi lại phải nhờ đến tài ngoại giao, sự thông minh của cô rồi…

Sylvie:
– Vâng Sếp, hễ cứ có chuyện phức tạp là y như rằng tôi bỗng dưng trở thành “thông minh, khéo léo, xinh đẹp”. Vâng, Sếp cứ nói.

Baguette4

– Đến nơi, cô có thể thay tôi trả lời phóng viên, báo chí. Olive sẽ giới thiệu với họ cô là đại diện ban điều tra, cũng là phát ngôn viên của phòng khoa học hình sự. Cô cố gắng kéo bọn nhà báo đi xa khỏi hiện trường, cố gắng đề nghị bọn họ chớ vội đưa tin để tránh phải “rút dây, động rừng”. Sau đó, cô nghĩ cách đánh lạc hướng vấn đề để kéo dài thời gian.
Tôi tin chắc cô thừa thông minh để đảm nhiệm trọng trách này.

Sylvie thở dài:
– Vâng, tôi sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ thưa Sếp.

– Cám ơn cô !

Xe vừa đến hiện trường, chúng tôi thả Sylvie ngay ở nơi mà phóng viên, báo chí đang tụ họp. Số người còn lại, chúng tôi chạy thẳng lại nơi xảy ra án mạng. Sau 5 phút khám nghiệm, Roger, bác sĩ tư pháp cất lời:
– Nạn nhân chết đã hơn 8 tiếng.

– Có nghĩa là sau khi hạ thủ với người đàn bà là hắn đã xuống tay ngay với người này ? Tôi hỏi lại.

Roger xác nhận :
– Chắc chắn là như thế.

Tôi hỏi người cảnh sát đang ghi chép gần đó:
– Chào anh, anh tên gì ? Anh có thể cho tôi biết thêm thông tin về nạn nhân.

Người cảnh sát sau khi chào tôi liền trình bày :
– Nạn nhân tên là Mercier. Ông ta là phóng viên đài truyền hình quốc gia, 65 tuổi. Khi bị sát hại, ông ta chỉ có một mình ở nhà. Chúng tôi đang liên với vợ, con của ông đang nghỉ hè ở Tây ban nha….

Người cảnh sát còn chưa kịp nói hết thì tôi ngắt ngang:
– Anh có ngày sinh nhật của Mercier không ?

– Có đây, cảnh sát viên vừa trả lời tôi, vừa lật trang giấy, anh tiếp. Nạn nhân sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy…

– Cám ơn anh.

Vừa dứt lời, tôi và bác sĩ Roger đều cùng chau mày nhìn nhau, tôi nói:
– Anh giao việc lại cho bên khoa học hình sự, tôi có chút việc cần đến anh.

30 phút sau, cả hai chúng tôi đều trở về cơ quan, chúng tôi cùng lên phòng tư liệu của cảnh sát tư pháp. Chúng tôi chưa kịp mở máy tính thì chuông điện thoại di động của tôi đã réo vang.
– Allo, chào Sếp, Charlie đây.

– Chào Charlie.

– Có thông tin rồi Sếp, người đàn bà đó tên là Marie J. có chồng đã li dị, không con … sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy… Sếp đang ở đâu ? Tôi sẽ đem bản tường trình đến ngay.

Tôi khen:
– Làm việc tốt lắm Charlie, chúng tôi đang ở phòng tư liệu của tư pháp. Anh có thể xuống ngay. Tôi và Roger đợi anh.

Ba phút sau, Charlie đẩy cửa bước vào. Anh kể :
– Tôi không tìm thấy thông tin về bà ta trên máy, tôi phải gọi điện cho sở lưu trữ danh bạ thành phố. Sau đó, tôi phải gọi điện cho tất cả những người phụ nữ cùng sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy…. Nói cho oai chứ thật ra chỉ có 4 người đàn bà sinh cùng ngày…

Cắt lời Charlie, tôi hỏi lại :
– Anh tìm thấy danh sách của họ ở sở lưu trữ danh bạ thành phố ?

Charlie :
– Vâng.

Tôi nói :
– Chúng ta đến đó ngay thôi.

Cả ba chúng tôi chạy vội ra xe, tôi giao tay lái cho Charlie. Ngồi ghế sau với Roger, tôi hỏi anh ta :
– Anh đã từng đi công tác ở nhiều nơi, có kiến thức vô hạn, anh có ý kiến gì không ?

Roger :
– Những chiếc đũa giết người có bọc thép ở đầu đũa, làm cho tôi nhớ đến những con dao đặc biệt mà ngày xưa người Trung đông dùng để thọc huyết thú vật tế thần. Con dao có hình tròn, dài khoảng 40 cm đó cũng được trưng bày ở viện bảo tàng Hoàng Gia Vương Quốc. Tôi đã từng thấy con dao đó. Loại dao này cũng được xử dụng ở các nước nam Mỹ, các nước Á châu như Ấn độ, Nam Dương (Indonesia) v.v…

Ngừng một lát, Roger tiếp :
– Tuy nhiên, các án mạng xảy ra ở đây tuy vũ khí có vẻ trùng hợp với các thứ vũ khí cổ đại đó nhưng vấn đề là tại sao lại là vũ khí đó ? Giết người bằng đũa quả thật chẳng đơn giản tí nào !

– Anh nói đúng thật chẳng đơn giản tí nào ! Tôi nói. Nhưng ở đây lại có một vấn đề khác nữa. Đó là có sự chọn lọc kỹ lưỡng các nạn nhân. Tất cả đều sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm…

– Ý tưởng chọn những người sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm quả là ý tưởng điên rồ ! Roger thở dài. Tôi tiếp tục câu chuyện :

– Tuần vừa qua, tôi nói, tôi có tham khảo tài liệu của Sở lưu trữ tư liệu quốc gia và trao đổi với các đồng nghiệp Europol. Tôi mới biết là một số bộ tộc ở nam Mỹ, Tân cương, Nam Dương, có rất nhiều phong tục, tập quán lạ lùng. Thí dụ như họ xả thịt thân nhân của họ cho chim ăn…

Bất chợt Roger cắt lời tôi:
– Chúng ta đều xác định là các nạn nhân đều “sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm” ! Chẳng lẽ nào …?

Tôi nói:
– Anh cũng đã nghĩ ra ?

Roger nói:
– Ở Nam Dương, người ta có một tập quán rất lạ. Đó là khi trong gia đình có ai sắp chết vì bệnh tật hay ốm đau gì thì họ sẽ kết liễu cuộc sống để người nào có cùng ngày sinh có thể…

Tôi tiếp:
– Vì họ tin rằng nếu người đó bị giết thì người nào sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm sẽ được hưởng thêm thời gian sống mà người kia bỏ lại.

Roger nói:
– Đúng thế….

(còn tiếp)
ĐVTN

Lưu lại ý kiến đóng góp hay phản hồi vào ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s