CHIẾC ĐŨA CỦA TỬ THẦN (phần cuối)

Standard

Đặng Vũ Thanh Nguyên


Phần cuối : Chữ hiếu tội lỗi

Roger vừa dứt lời thì xe đã ngừng ngay trước Sở lưu trữ danh bạ. Tôi ra lệnh:
– Charlie, hãy dẫn chúng tôi đến ngay ban quản lý danh bạ.

Đứng trước cánh cửa ghi hàng chữ “Ban quản lý danh bạ dân số”. Charlie gõ cửa và nghiêm giọng:
– Cảnh sát tư pháp !

Cô quản lý ngạc nhiên khi thấy trước mặt cô là các nhân viên cảnh sát tư pháp, cô chưa kịp nói thì Charlie trình thẻ công vụ ra và với một giọng nói rất lạnh lùng:
– Chúng tôi cần danh sách tất cả những người sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy…

Cô quản lý danh bạ dân số liền dẫn chúng tôi đến một căn phòng nằm gần cuối kho tư liệu. Cô mang ra cho chúng tôi một chồng hồ sơ của những người sinh năm 19xy. Sau đó, cô soạn riêng một xấp hồ sơ của những người sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy. Cô định cầm lấy hồ sơ giao cho chúng tôi thì tôi chặn tay cô lại và nói với Charlie:
– Phiền Charlie gói tập hồ sơ này cẩn thận, anh giao cho phòng kỹ thuật tìm dấu vân tay trên bìa cũng như trên từng trang giấy trước khi mở hồ sơ. Cám ơn anh.

Charlie:
– Vâng Sếp.

Dứt lời, tôi hỏi cô quản lý:
– Theo cô biết thì có bao nhiêu người có thẩm quyền tham khảo các hồ sơ này ?

Cô nói không suy nghĩ:
– Chỉ có một người duy nhất là ông quản thủ hồ sơ.

Tôi hỏi:
– Thế trách nhiệm của cô ở nơi này ?

Cô trả lời:
– Tôi chỉ có trách nhiệm chuyển hồ sơ mới cho ông quản thủ sau khi đã nhập hồ sơ vào máy tính.

Tôi hỏi thêm :
– Thế người quản thủ có mặt ở đây không, thưa cô ?

Cô đáp:
– Có.

Tôi tiếp tục điều tra :
– Anh ta như thế nào ? Bao nhiêu tuổi ?

– Anh ta người gốc Châu Á, khoảng 40 tuổi ! Cô nói.

Roger nhìn tôi xong anh đề nghị :
– Phiền cô hãy dẫn chúng tôi đến gặp người đó.

Cô gái dẫn chúng tôi qua một dãy hàng lang dài và hơi tối. Đến trước cửa một văn phòng, cô ta gõ cửa, cất tiếng gọi :
– Johan, có người muốn gặp anh.

Cánh cửa mở ra, trước mặt tôi là một người đàn ông gốc Á, nước da ngâm, cao khoảng 1m75 , trông khỏe mạnh. Chau mày vài giây để trao đổi suy nghĩ qua ánh mắt với Roger, tôi quay sang người quản thủ hỏi thăm :
– Chào anh, anh khỏe chứ ? Những ngày gần đây, có ai đến gặp anh để tham khảo tài liệu danh bạ dân số không ?

Người quản thủ điềm đạm trả lời :
– Thưa ông không, có chuyện chi không ạ ?

Tôi đáp :
– Không có chi cả, tôi chỉ muốn nhờ ông theo dõi dùm nếu như bất ngờ có ai muốn tham khảo hồ sơ thì anh hãy báo cho chúng tôi biết ngay.

Nói xong, tôi chào tạm biệt ngay. Cả bốn chúng tôi cùng rời khỏi khu hàng lang. Trên đường ra, tôi hỏi cô gái :
– Anh ta là người nguyên quán ở đâu ?

Cô quản lý kể :
– Theo tôi được biết thì anh ta là người gốc Nam dương, bố đẻ của anh ta thuộc đoàn quân hộ tống nữ hoàng Hòa Lan về nước sau đại chiến thứ II. Sau đó, bố đẻ của anh được ở lại định cư ở Hòa Lan, ông ta cưới một người vợ Hòa Lan và sinh ra anh ta.

– Cám ơn cô rất nhiều. Chúc cô một ngày vui vẻ. Dứt lời, tôi và các đồng nghiệp lên xe về thẳng cơ quan.

Trên đường về, Roger nói vào khoảng không :
– Chắc là anh cũng nghĩ như tôi !

Tôi trầm ngâm :
– Vâng, thủ phạm phải có cái gì đó liên quan đến ngày 24 tháng 06 năm 19xy.

– Điên thật, Roger nói với giọng bực bội.

– Vâng đúng là một vụ án điên rồ, tôi đáp.
Ngày hôm sau, vào cơ quan. Người đầu tiên mà tôi tìm gặp là Charlie. Tôi hỏi :
– Anh có kết quả gì chưa ?

– Liên quan đến các dấu tay thì đã có, Charlie nói, ngừng một lát, anh tiếp. Chỉ toàn đúng một mẫu dấu vân tay. Tất cả, đều đã được kiểm chứng. Chiều hôm qua, tôi cẩn thận quay trở lại văn phòng để lấy dấu tay của người quản thủ lúc 17 giờ 30 phút khi mọi người đã ra về. Dấu tay rõ nét nhất là dấu tay trên ly nước của anh ta. Tuy nhiên, chúng ta không có chứng cứ gì để buộc tội anh ta cả. Vì là quản thủ, anh ta có quyền tham khảo hồ sơ. Ngoài ra, anh ta sinh khác ngày với các nạn nhân và anh ta chỉ mới có 39 tuổi.

Tôi tán thành với Charlie :
– Hợp lý, vậy anh đã có danh sách của những người cư dân của thành phố này sinh vào ngày 24 tháng 06 năm 19xy không ?

– Thưa có, Charlie vừa nói vừa đưa cho tôi bản danh sách. Đây là bản photocopy được in từ bản gốc. Tôi nhân ra làm sáu bản để các đồng nghiệp khác cùng nghiên cứu. Bên cạnh mỗi cái tên, tôi cũng có ghi chú ngày, tháng, năm sinh, nghề nghiệp, địa chỉ, số phone của từng người.

Ngừng một lát, Charlie tiếp tục :
– Trong danh sách 22 người, tôi đã loại ra 4 người vừa bị giết hại. Tôi cũng đã xóa 7 người đã về hưu hiện đang cư trú ở các quốc gia láng giềng như Tây ban Nha, Áo, Lục xâm Bảo v.v… Tôi cũng gạt ra khỏi danh sách 2 người Ý đã hồi hương sau khi về hưu. Còn 8 người thì 3 người đã chết cách đây hơn 10 năm do bệnh hoạn, do tai nạn. Danh sách chỉ còn lại 6 người. Sáu người còn lại nằm ở trang thứ ba. Tôi chờ chỉ thị, phân công của Sếp trước khi hành động.

Tôi cầm danh sách sáu người còn lại để đọc. Tôi lướt mắt từ trên xuống dưới, danh sách có tất cả năm người đàn ông, một phụ nữ. Tôi dừng lại ở cái tên của người đàn bà sinh ngày 24 tháng 06 năm 19xy. Tôi hỏi Charlie :
– Anh có thông tin gì về người đàn bà này không ?

– Có, thưa Sếp, bà ta hiện đang được điều trị ở bệnh viện đại học y khoa thành phố. Bà đang trong giai đoạn cuối của bệnh ung thư…

Tôi sốt ruột :
– Không, tôi muốn hỏi anh về gia thế của bà này. Bà có chồng con gì không ? Ngoài cái tên thời con gái của bà, anh có thêm thông tin gì về chồng của bà không ?

Charlie :
– Tôi hiểu ý Sếp, tôi cũng đang chờ thông tin này từ bên bộ xã hội và hưu trí của Hòa Lan…

Đưa tay chặn lời của Charlie, quay sang Roger tôi gật đầu ra hiệu, Roger hiểu ý đứng dậy. Bằng một giọng cương quyết tôi nói với Charlie :
– Chúng ta đi thôi, anh đi chung xe với Sylvie và nhớ gọi thêm bốn cảnh sát viên theo cùng chúng ta nhé.

Trên đường đi, Roger hỏi tôi :
– Anh nghi ngờ ?

– Không, tôi không còn nghi ngờ nữa mà tôi đã thấy rõ đầu mối của vụ án, tôi trả lời.

 

Sau khi đậu xe gọn gàng trước bệnh viện, chúng tôi đến thẳng văn phòng tiếp tân. Tôi ra hiệu cho Sylvie vào hỏi số phòng, khu điều trị của người đàn bà cần gặp. Sau khi có số phòng, tôi dặn dò nhân viên tiếp tân :
– Tuyệt đối không ai được quyền biết sự có mặt của chúng tôi cho đến khi bà thấy chúng tôi trở ra. Rõ ?

Nhân viên tiếp tân :
– Vâng.

– Cám ơn sự cộng tác của bà.

Đến nơi, tôi phân công hai người cảnh sát mỗi người đứng ở một đầu hàng lang của khu điều dưỡng. Lệnh cho Charlie xuống đứng canh ở ngoài cổng bện viện phòng khi kẻ tình nghi đến thăm người đàn bà, bởi vì chỉ có Charlie là người đã thấy mặt kẻ tình nghi.

Còn lại tôi, Sylvie và Roger vào phòng của người đàn bà dưới sự hướng dẫn của một y tá.

Trước mặt chúng tôi là một người đàn bà gầy guộc nằm lọt thõm trong chiếc giường bệnh. Chung quanh giường đầy máy móc y tế.Tay chân bà chằng chịt ống, kim. Ngồi xuống bên cạnh bà, tôi nhẹ nhàng hỏi thăm :
– Chào bà Karel, bà thấy trong người như thế nào ?

Chậm chạp quay đầu về phía chúng tôi, bà Karel nói bằng một giọng yếu ớt :
– Cũng tàm tạm thôi bác sĩ ạ.

Để giải vây cho tôi, bác sĩ Roger hỏi :
– Bà có thấy trong người đỡ hơn chút nào không ?

Karel:
– Cũng vậy thôi bác sĩ ạ, vẫn mệt và đau lắm.

– Vâng… Roger tỏ ra thông cảm. Vậy bà có muốn chúng tôi liên lạc với chồng con của bà để họ đến thăm bà thường xuyên không ?

– Chồng tôi chắc là sẽ không tới được đâu vì ông ấy đã quay về Nam Dương từ rất lâu rồi. Còn con trai của tôi, nó vẫn thường xuyên đến thăm tôi sau giờ làm việc đấy, Karel nói một cách khó khăn.

Tôi lẳng lặng đặt tay lên vai Roger tỏ ý nhờ Roger ở nán thêm và ra hiệu cho Sylvie đi theo. Ra ngoài hành lang, tôi dặn hai người cảnh sát tiếp tục ở lại với công việc canh gác.

Sylvie và tôi xuống bãi đậu xe. Khi gặp Charlie, tôi ra lệnh :
– Anh trở lên phòng bệnh của bà Karel, tìm chỗ kín đáo ẩn mình với hai cảnh sát viên trên đó, nếu “hắn” tới là anh chụp ngay cho tôi.

Quay sang hai người cảnh sát còn lại, tôi nói:
– Các anh đi theo tôi đến Sở lưu trữ danh bạ thành phố. Dọc đường các anh gọi thêm một xe tăng viện.

– Vâng Sếp, một trong hai người cảnh sát trả lời.

Tôi nói:
– Cám ơn anh, chúng ta đi thôi. Sylvie cô cầm lái nhé.

 

Cô quản lý mở cửa đón chúng tôi. Lần này ngoài vẻ bất ngờ, cô tỏ ra hoảng hốt vì trông thấy ngoài chúng tôi ra còn có thêm các nhân viên cảnh sát đồng phục gọn gàng. Tôi hỏi :
– Anh ta có ở đây không ?

Cô quản lý trả lời bằng giọng run run :
– Dạ có, anh ta đang ở trong phòng làm việc.

Để trấn an cô ta, Sylvie nói :
– Không có chi đâu, chị có thể lánh mặt đi nơi khác nhưng tuyệt đối không được cho bất kỳ một ai biết sự có mặt của chúng tôi. Bây giờ chị có thể rút lui.
Đợi người phụ nữ ra khỏi phòng, Sylvie khóa cửa lại và trao chìa khóa cho tôi. Chúng tôi không để mất thêm một giây phút nào, cùng nhanh chóng chạy đến thẳng văn phòng của người quản thủ.

Baguette5

Thấy chúng tôi, hắn ta bật đứng dậy định bỏ chạy nhưng đã bị hai cảnh sát viên lực lưỡng đứng chặn. Biết không còn đường thoát, hắn nói :

– Không ngờ các ông lại phát hiện nhanh như vậy…. Các ông hãy nói với mẹ của tôi là « tôi rất yêu bà ».
Vừa dứt lời, hắn đã nhảy qua cửa sổ ngay sau lưng khiến chúng tôi trở tay không kịp. Chúng tôi đều chạy nhanh xuống sân bãi đậu xe. Thi thể của hắn nằm bất động. Tôi lục trong túi áo của hắn, một lúc sau tôi lấy ra một tờ giấy khổ A4 có ghi tên họ, địa chỉ của một số người.

Tất cả đều sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm.

Trên một góc kín trong văn phòng của hắn cảnh sát tư pháp phát hiện 12 chiếc đũa đã được mài sẵn. Mỗi chiếc đũa được dấu trong một quyển sách.

Một luồng điện chạy dọc sống lưng lên óc…

Liệu sinh mạng của bốn người bị hắn giết hại có giúp kéo dài tuổi thọ của người mẹ đang bệnh nan y mà hắn hết mực yêu thương, thêm chút thời gian nào hay không ? Dù chỉ là bốn năm…

 

(Hết)

Lưu lại ý kiến đóng góp hay phản hồi vào ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s