VỤ ÁN KHÔNG THỦ PHẠM

Standard

 

 

 

VỤ ÁN KHÔNG THỦ PHẠM

Đặng Vũ Thanh Nguyên

Kỳ 1 : Người khách trọ hiền lành.

Đầu tháng 7 năm 20…, sau khi ngồi vào bàn làm việc, tôi nhận được tập hồ sơ dày cộm. Ngoài bìa để hàng chữ “CONFIDENTIEL” to tướng. Sau trang bìa có ghi thêm lời dặn “enquête urgences” (điều tra khẩn cấp).

Thấy những hàng chữ đó, tôi không còn lựa chọn nào khác là phải ngồi vào ghế bắt đầu đọc tập hồ sơ. Khi đọc được hơn chục trang, tôi không thể nhịn được nữa ! Tôi cười chảy cả nước mắt … đến mức gây chú ý cho các đồng nghiệp ở phòng bên cạnh. Trước sự tò mò của họ, tôi quyết địinh gọi cả đội của tôi vào để truyền tay cho nhau đọc hồ sơ.

Tính khôi hài của tập hồ sơ đó cũng không thể kềm chế được những đồng nghiệp bình tĩnh nhất, trầm tính nhất phải phá lên cười !

Đọc đến đây chắc là nhiều bạn đọc sẽ tự hỏi “cái quái gì mà bọn khoa học hình sự của cái xứ tư bản tụi nó lại cười như điên vậy ?”.

Nếu bạn nào đặt câu hỏi đó thì quả thật là các bạn rất thông minh! Vì đúng như nhận xét của các bạn chúng tôi “cười như điên”.

Vậy tôi xin tóm tắt lại những gì mà tôi đọc trong bản báo cáo để các bạn bỏ bớt chữ “điên” đi giùm.

Đầu năm 2000, khi đồng tiền Euro vừa mới phát hành, ở quận Br. trong khu phố lao động nghèo của một quốc gia có một khu nhà rẻ tiền dành cho công nhân các nước cộng sản đông Âu cũ đến tạm trú để làm việc. Nơi có nhiều chung cư cho công nhân ngoại quốc đến thuê là con đường Alex D. đó là cả một dãy chung cư mà các chủ nhân của nó chia ra làm nhiều lô nhỏ chỉ có một phòng khoảng 30 thước vuông gồm cả chỗ ngủ, chỗ tiếp khách, ăn, nấu nướng nhà tắm, nhà vệ sinh.

Căn nhà số 28 đường Alex D., có một người công nhân đến từ Hungaria. Anh ta là một con người rất điềm đạm, không bao giờ thiếu tiền nhà, không rượu chè, gái gú gì cả. Anh ta thuê phòng trọ ở nhà số 28 dường như chỉ dùng để ngủ ! Nhưng theo như trong báo cáo thì từ sáng sớm, cứ đến khoảng 5 giờ là anh rời khỏi nhà. Đến chiều tối khoảng 21 hay 22 giờ thì anh lại về nhà.

Nhưng, có một vấn đề là khi anh ta về nhà, hàng xóm không ai thấy anh nấu ăn gì cả. Thay vào đó, anh kéo kín màn, để đèn cho đến khoảng 3 giờ sáng thì đèn tắt và rồi đến khoảng 5 giờ là anh lại rời khỏi nhà.

Cứ như thế sau 8 tháng, vụ việc đến tai chủ nhà. Vì các phòng trọ kiểu đó thường là được cho thuê có cả tiền điện, nước, gaz, sưởi trong tiền thuê phòng. Cho nên đa số các chủ nhà đều theo dõi rất sát người ở trọ.

Một ngày kia, khi khách thuê phòng tên là Ronald rời khỏi phòng thì vào khoảng 10 giờ sáng, chủ nhà tên An đã dùng chìa khoá riêng để vào phòng trọ của anh ta.

Đồ đạc trong căn phòng xếp đặt rất gọn ghẽ, bếp núc sạch sẽ…. Tuy nhiên, có vài thứ làm cho chủ nhà phải đặc biệt quan tâm đó là hàng giây phơi quần áo thay vì dùng để phơi áo quần thì nó lại phơi …. tiền giấy vẫn còn đang ẩm !

Ngoài gần chục tờ 20 và 50 Euro phơi trên giây, còn có một số máy móc như máy in kiểu cũ (loại máy phải dùng mực, bản khắc để in). Trên bàn làm việc có vô số dao, đục dùng để điêu khắc, chạm trỗ. Dưới gầm bàn là các chai lọ hộp có chứa dung dịch tựa như là mực in. Trong góc nhà bếp là một cái máy giặt nhỏ. Trong tủ là vô số máy xay thịt, máy làm bánh, máy cán bột để làm mì Ý v.v….

Bàng hoàng về những phát hiện, An bèn lấy một tờ giấy 20€ treo trên giây xuống xem xét. Ông ta phát hiện những tờ giấy trên giống y hệt như tờ giấy 20€ mà An vừa lấy trong túi của mình ra để so sánh ! Giống không sai một chi tiết !

Không cần phải suy nghĩ nhiều, An quyết định tối nay sẽ mặt đối mặt để tra hỏi Ronald và gã quyết định sẽ thủ theo súng để tự vệ khi cần thiết.

Đêm đó, đúng 15 phút sau khi . về đến nhà, An gõ cửa phòng trọ :

– Tôi biết hết mọi sự rồi, tốt nhất là anh nên mở cửa cho tôi vào.

Im lặng khoảng vài giây, tiếng lạch cạch sau cánh cửa, Ronald hé cửa mời An vào, không che dấu được nét mặt của kẻ chiến thắng, An nói:

– Đúng theo hợp đồng, tôi có quyền vào phòng trọ để kiểm tra vệ sinh của phòng trọ, sáng nay tôi đã vào đây và tôi phát hiện… nói đến đây bỗng An khựng lại vì anh ta thấy trên sợi giây treo quần áo chỉ còn lại đúng hai tờ giấy bạc 50€.

Im lặng một chút, An phủ đầu ::

– Anh đừng tưởng dấu được tôi đâu nhé, tôi đã chụp ảnh và lưu trữ tất cả các thứ mà anh đã treo trên giây cũng như các hoá chất mà anh có…

Ronald buông mình xuống ghế, ôm đầu thở dài.

An tấn công tới tấp:

– Bây giờ tốt nhất là anh nên khai báo hết mọi việc với tôi, nếu không tôi sẽ báo cho cảnh sát. Anh đừng quên là tôi có mang theo vũ khí phòng khi anh trở mặt.

Bầu không khí bỗng trở nên nặng nề. An một tay nắm chặt quả đấm của cánh cửa, một tay dấu trong túi áo. Ronald ngồi co ro trên ghế, hai tay ôm lấy đầu.

An tuy đã gần 60 tuổi, vóc dáng nhỏ bé, nhưng vẫn còn rất nhanh nhẹn. Vốn là một tay nhiều thủ đoạn, đầy đủ bản lĩnh để dám cho những thành phần phức tạp trong xã hội thuê phòng trọ như ngoại kiều, những người sống bằng tiền thất nghiệp, tiền trợ cấp tế bần v.v…
Thừa hưởng tài sản, tiền bồi thường nhân mạng của người bố thợ mỏ tử vong trong tai nạn xụp hầm mỏ khi hắn mới 26 tuổi. Vì bố mẹ của An li dị khi hắn còn nhỏ, sau đó mẹ của An chết vì tai nạn xe lửa nên An đã được hưởng toàn bộ tiền bồi thừa cũng như gia tài. Thấy cơ hội đã tới, An quyết định bỏ công việc lao động thủ công bắt đầu đi mua nhà để sửa chữa, một số nhà lớn, hắn giữ lại để chia thành chung cư hoặc phòng trọ cho thuê. Một số nhà nhỏ hơn, An sửa xong bán lại. Nhờ thế, mà trong hơn 30 năm hành nghề, An… có số tài sản khá lớn. Tuy nhiên, do tính tình không được « bình thường » cho lắm nên hai lần kết hôn, hai lần An đều li dị ! Đó là nguyên nhân vì sao An dù có nhiều tiền nhưng vẫn phải sống độc thân. An có hai sở thích đó là tiền và gái. Với tiền thì An không từ chối bất kỳ một thủ đoạn nào để kiếm tiền. Với gái thì An sau khi li dị thường hay la cà đến các ổ mại dâm để giải quyết nhu cầu. Do đó với An có tiền là có gái, muốn có gái thì phải có tiền. Một quan niệm sống rất đơn giản.

Không khí căn thẳng trong căn phòng nhỏ trở nên nhẹ nhàng hơn khi Ronald nói :

– Thôi được rồi, đã tới nước này thì tôi đành phải thú thật với ông. Tôi chỉ mong sao ông đừng tố cáo những việc tôi làm với cảnh sát. Sau này, ông muốn gì tôi cũng sẵn sàng hợp tác với ông…

DVTN1

Ronald chưa dứt lời, An nói :

– Khoan đã, trong hoàn cảnh này người đặt điều kiện sẽ là tôi chứ không phải là anh. Anh phải lưu ý điểm này. Bây giờ, anh có thể bắt đầu câu chuyện theo thứ tự từ khi anh dọn về đây, anh làm gì ? Đi những đâu ? Số tiền giả này ai làm ?

– Vâng tôi sẽ khai hết với ông – Im lặng một chút, Ronald bắt đầu kể:

Kỳ 2 : Những tờ giấy bạc

– Trước khi chế độ cộng sản đông Âu sụp đổ, tôi ở trong nhóm chuyên môn làm tiền giả của AVO (Allamvedelmi Osztaly – mật vụ Hungaria) dưới sự chỉ huy của KGB (Komitet Gossoudarstvennoï Bezopasnosti) và GRU (Glavnoyé Razvédyvatel’noyé Oupravléniyé – Tình báo quân đội Liên xô). Khi khối cộng sản sụp đổ, chúng tôi bị giải thể. Suốt bao nhiêu năm làm tiền giả, tôi nào có biết làm gì khác hơn ! Vì thế, nhân cơ hội tiền Euro ra đời, tôi nghĩ rằng chỉ có cách tiếp tục theo nghề làm tiền giả để kiếm sống. Vì thế, tôi mới lặn lội sang đến tận đây, tìm kiếm nơi tạm trú rẻ tiền để sản xuất tiền giả.

Châm một điếu thuốc, Ronald nói tiếp sau làn khói mờ :
– Thật ra khi sang đây, trong túi tôi chỉ còn hơn 2000 USD tôi ăn cắp được trong kho tiền giả. Một phần chi phí đã phải trả cho tiền di chuyển từ Hungary đến xứ này, một phần tiền tôi phải xử dụng để tạm sống qua ngày cho tới khi tìm ra phòng trọ của ông. Lúc thanh toán tiền phòng cho ông hết 560€ cho một tháng tiền đặt cọc, một tháng tiền phòng, tôi chỉ còn gần 700€. Với số tiền đó, tôi phải chắt chiu để mua hóa chất, máy móc. Nhìn về phía máy in tiền, Ronald nói tiếp : Do đó, tôi đành phải mua cái máy nhỏ này với số tiền chỉ còn vỏn vẹn hơn 300€.

An ngắt lời :

– Mỗi ngày anh sản xuất được bao nhiêu tờ giấy bạc ? Anh sản xuất tiền giả vào lúc nào ? Khi mà anh vắng mặt cả ngày ?

– Trên thực tế thì tôi chỉ làm tiền giả vào ban đêm, sau đó tôi trộn bột làm giấy. Ban ngày tôi đem số tiền sản xuất của đem trước đến một thành phố cách xa đây khoảng hơn 100 cây số để tiêu thụ, để đổi ra những tờ bạc thật nhưng có mệnh giá nhỏ hơn như 5, 10€ cho tờ 20€ giả hoặc mệnh giá 20, 10, 5€ cho tờ tiền giả 50€.những tờ tiền thật đó, tôi đem bỏ vào các tài khoản ngân hàng mà tôi mở ở vài nơi khác nhau. Nhưng tiếc là cái máy in này quá nhỏ, nên tôi chỉ in mỗi đêm được tối đa 10 tờ. Hôm qua là lần đầu tiên tôi thử in tờ giấy tiền 50€.

An chặn lời :

– Anh bắt đầu làm tiền giả được bao nhiêu lâu rồi ?

– Tôi dọn đến đây ở đã gần 8 tháng, một tháng sau là tôi đã sản xuất được một loạt tiền giả để trả tiền nhà cho ông. Ronald vừa dứt câu đã gục đầu vào hai bàn tay, vuốt lại mái tóc rất nghệ sĩ.

– Thế là suốt 7 tháng xử dụng tiền giả, anh chưa bao giờ bị phát hiện ?

– Chưa.

Ngừng một chút, Ronald nói tiếp:

– Ông có thể lấy hai tờ 50€ và hai tờ 20€ đang phơi trên giây để đi dùng thử, ông sẽ rõ.

Ronald vừa dứt lời, An nhanh nhẹn gỡ bốn tờ giấy bạc, hắn đưa lên dưới ánh đèn để quan sát. Sau đó, hắn lấy từ trong túi một tờ 50€ của hắn ra để so sánh với tờ tiền mà hắn vừa gỡ trên dây xuống. Sau vài phút lật tới, lật lui tờ giấy bạc. An nói:

– Quả là tinh vi thật đấy, tôi chưa tìm ra chỗ khác biệt giữa hai tờ giấy bạc. Thôi được, anh cứ tiếp tục việc anh làm như mọi ngày, tôi sẽ không làm phiền anh nữa. Bây giờ tôi sẽ đem các tờ giấy bạc này đi thử. Nếu quả thật nó không bị phát hiện, chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác với nhau đấy. Anh đừng quên là nếu anh bỏ trốn khỏi đây, tôi sẽ tố cáo anh. Lúc đó anh chỉ có chạy lên trời. Thôi, tôi đi đây, hẹn gặp lại.

Dứt lời, An bỏ đi sau khi đã cẩn thận khóa cửa lại. Về đến nhà, An cất khẩu súng ngắn vào tủ, thay bộ quần áo sạch đẹp, vuốt ve lại vài cọng tóc còn xót lại trên đầu trước khi rời khỏi nhà, không quên kiểm tra lại bốn tờ giấy bạc vừa lấy từ phòng trọ của Ronald Hắn xếp lại cẩn thận bỏ vào trong túi áo trước ngực.

Bước vào quán cà-phê cách nhà khoảng vài chục mét, An gọi một cốc bia hơi. Uống xong ly bia, hắn đến bên quầy trả tiền cho chủ quán, vừa móc túi trả tiền, hắn vừa nói:

– Tiền giả đó nghen, nhận rồi mai mốt đừng bảo tôi không báo trước.

Hắn vừa dứt lời dăm ba người khách ngồi gần đó đều hướng mắt về phía hắn. Người chủ quan thì bán tín, bán nghi, lật tới lật lui để quan sát tờ giấp bạc, sau đó ông ta cất vào ngăn tiền cùng lúc lấy tiền thừa hoàn lại cho An, ông nói:
– OK tiền của anh là tiền giả, nên tiền tôi thối lại cho ông cũng là tiền giả luôn….
Mọi người cười ầm cả lên, ngay cả An cũng cười, nhưng hắn cười vui mừng vì phép thử thứ nhất của hắn đã thành công. Ung dung về nhà, An vừa đi, vừa huýt sáo, sự vui mừng lộ hẳn trên gương mặt.

Sáng hôm sau, hắn ra chợ mua vài món hàng tiêu dùng linh tinh, ra đến chỗ tính tiền, An cũng vẫn chơi trò cũ, hắn móc tờ giấy bạc 20€ của Ronald ra trả, vừa đưa tiền cho cô thu tiền hắn vừa nói:

– Tiền giả đấy nhé, nhận rồi thì sau này đừng trách tôi là không báo trước.

Là sinh viên làm việc tạm trong kỳ nghỉ ở siêu thị, khi nghe An nói thế, cô bé phát hoảng vội lấy tờ giấy bạc đưa vào máy kiểm tra.Thấy máy không có tín hiệu gì báo tiền giả, cô bé, cất tiền vào két, cô nói:

– Ông đùa vui qúa. Cám ơn ông đã báo cho tôi biết đấy là tiền giả. Thôi thì ông dùng tiền giả trả cho tôi, tôi cũng hoàn lại ông số tiền thừa bằng tiền giả luôn.

– Ôi, cô không tin thì thôi, sau này đừng trách tôi nhé. An vừa nói vừa tươi cười chào cô bé thu ngân.
Hắn thong thả rời siêu thị, rồi lập tức đến một ngân hàng quen gần đó, vào đến nơi sau khi chào mọi người, hắn móc trong túi tờ giấy 50€ đưa cho nhân viên ngân hàng. Hắn nói:

– Ông có thể đổi cho tôi tiền lẻ được không ? Tôi cần tiền lẻ để trả tiền máy parking.

– Vâng, ông muốn đổi như thế nào ? Nhân viên ngân hàng nói.

Vừa móc tiền trong túi, An vừa nói:

– Tôi chỉ có tờ 50€ này thôi, các ông có thể đổi cho tôi hai tờ 20€, một tờ 5€ và năm đồng tiền 1€ được không ạ. Ông có thể kiểm tra-Hắn cười cợt –Tôi xài tiền giả đó.

DVTN2

Nhân viên cầm tờ giấy bạc xoay tới, xoay lui cả hai mặt rồi đưa tờ giấy 50€ vào máy kiểm tra tiền giả. Sau khi kiểm tra xong, anh ta nói:

– Lần sau mà ông có tiền giả tốt như vậy, ông nhớ đem kha khá đến đây để mở tài khoản nhé.

Các nhân viên phục vụ của ngân hàng đều cười vang lẫn với tiếng cười của An…

Nhận tiền xong, An hớn hở quay về nhà, trên đường về, An vẽ ra cả trăm viễn tượng tươi sáng. Hắn tự nhủ, qua ba lần kiểm tra, hai lần đưa vào máy mà vẫn không phát hiện được thì quả là tài tình, hắn thầm thán phục tài năng của Ronald An sẽ cương quyết bằng mọi giá phải thuyết phục Ronald hợp tác với hắn.

Nhưng khi An mở cửa phòng, thì Ronald đã không còn ở trong đó nữa.Chưa kịp nổi cơn tức giận hắn đã nhận ra một tờ giấy dán trên tường viết : “Ông yên tâm, tôi chỉ vắng mặt vài tiếng ngắn ngủi để đi đổi tiền, vì sắp đến ngày phải trả tiền phòng cho ông, đêm nay tôi sẽ về đến nhà khoảng 21 giờ”.

Kỳ cuối : Bí mật trong những chiếc thùng gỗ.

21 giờ 18 phút, An gõ cửa phòng trọ của Ronald và rất lịch sự giới thiệu tên của mình trước khi bước vào. Thấy Ronald đang cặm cụi khắc, chạm trên một khung gỗ. An nói:
– Anh đang làm gì đó ?
– Sáng nay tôi phát hiện tờ giấy 100€ quả thật là còn dễ làm giả hơn tờ 50€. Tôi định sẽ phải sản xuất giấy bạc 100€. Như vậy sẽ có lợi hơn vì bây giờ những gì tôi làm ra đều phải chia đôi với ông. Với lại, cái máy này rất khó in ! Mỗi đêm tôi chỉ in được tối đa 8 tờ, trung bình là 6 tờ !

– Cái máy này chỉ in được có 6 tờ một đêm thôi à ? Sao lại thế ?

Ronald giải thích:

– Như tôi đã nói với ông lần trước là khi đó tôi chỉ còn lại có gần 700€, tôi cứ tưởng là sẽ không mua được máy in là tôi sẽ phải quay trở về Hungaria. May mắn làm sao, phút chót tôi tìm thấy cái máy này ở chỗ bán sắt vụn, tôi phải năn nỉ mãi hắn mới để lại cho tôi với cái giá chưa đến 400€. Với cái máy này, tôi phải làm nhiều thao tác, phải quay bằng tay, phải thay bản kẽm cho mỗi màu v.v… do đó mỗi đem tôi chỉ có thể in được tối đa tám tờ giấy bạc… nếu lúc đổi bản kẽm mà có lỗi thì chỉ còn lại có sáu tờ ! Vì thế, tôi mới định in mệnh giá 100€…

An cướp lời :

– Không, không nên sản xuất mệnh giá 100€, tờ đó khó tiêu thụ. Hãy cứ tiếp tục sản xuất mệnh giá 50€.

Ronald cãi:

– Với sáu tờ một đêm thì làm sao tôi và ông phải chia cho nhau đến bao giờ tôi mới có thể bỏ nghề ?

An đưa tay ra hiệu cho Ronald im lặng, hắn nói:

– Nếu ta mua một cái máy tốt hơn thì sẽ in được bao nhiêu tờ mỗi đêm ?

Ronald suy nghĩ vài phút rồi trả lời:

– Tất cả còn tùy vào túi tiền, nếu mua một máy thuộc loại trung bình, ta có thể in được hai mươi tờ một đêm. Nếu máy tốt hơn do Heidelberg sản xuất thì ta có thể in mỗi đêm từ bốn chục đến năm chục tờ.

An nói:

– Máy chất lượng trung bình thì mỗi đêm sẽ thu hoạch được 1000€. Máy tốt thì sẽ thu hoạch được 2000€. Vậy theo anh thì máy loại tốt giá cả là bao nhiêu ?

– Tất cả còn tùy, nhưng một trong những điều kiện cần thiết là máy in phải chạy rất êm để không gây sự chú ý của hang xóm.

– Không sao, chuyện hàng xóm, hoặc tôi sẽ đuổi bớt vài người hoặc anh sẽ đặt máy dưới hầm của căn nhà tôi định cho thuê cách đây vài chục thước, An… nói.

– Nếu vậy ngày mai tôi sẽ đưa ông đi xem máy để ông biết giá. Nhưng tôi đề nghị với ông là chúng mình chỉ đi xem giá thôi, tuyệt đối không nới chuyện với người bán hang để tránh gây cho họ sự chú ý. Sau đó chúng ta sẽ bàn bạc nên hay không nên mua loại máy nào. Ông đồng ý không ? Ronald nói.

An :

– Đồng ý, sáng mai chúng ta sẽ đi xem máy. Chúc anh ngủ ngon.

Sáng hôm sau, An đến đón Ronald cả hai đều dùng xe buýt để đi tham quan các cửa hàng của thành phố. Sau đó, cả hai dùng xe lửa để sang một thành phố của Đức gần biên giới. Ở đây, Ronald chỉ cho An một cái máy in hiệu Heidelberg. Giá ghi trên máy là 99.899€ cho cái rẻ nhất mà Ronald bảo đảm sẽ có thể in được từ bốn chục đến năm chục tờ mỗi đêm. Tuy nhiên theo anh ta thì máy này sẽ rất ồn. Đưa An đi xem một cái máy khác gọn hơn máy trước một tý nhưng có năng xuất cao hơn, động cơ điện tử nhiều hơn cơ khí nên máy sẽ chạy êm hơn, hầu như không có tiếng ồn. Nhưng giá của máy này là 139.990€.

Về đến nhà, An hỏi :
-Máy với giá gần 140.000€ mỗi đêm sẽ in được bao nhiêu tờ ?

Ronald đáp:

– Nếu tôi làm việc năm giờ một đêm thì sẽ có khả năng in được không dưới tám mươi tờ.

An nói:

– Tại sao anh chỉ làm việc có năm giờ một đêm ????

– Ông quên là sau mỗi lần làm việc, tôi phải lau chùi máy, lau chùi bản kẽm, trộn bột làm giấy, pha mực. Ông cứ tưởng là chỉ có in và in thôi à ? Giấy làm tiền đâu phải là giấy vớ vẩn mà ông mua ngoài siêu thị đâu ! Đó là tôi chưa muốn nói đến phải mua một cái máy giặt, máy sấy to hơn để làm cho tiền cũ đi. Ông cũng đừng quên là còn phải thay số trên các tờ tiền nữa.

An nói cộc lốc:
– Cái đó là chuyên môn của anh làm sao tôi biết được. để tôi tính coi nào. Cứ cho là mỗi đêm in được tám mươi tờ, vị chi là 4000€ mỗi đêm. Vậy mỗi đem tôi sẽ phải lấy về 3000€ có nghĩa là sáu mươi tờ. Số 1000€ còn lại sẽ chia đôi cho anh và tôi mỗi đứa mười tờ. Anh nghĩ chia như vậy có công bằng không ? Sau hơn một tháng rưỡi, khi tôi đã lấy lại vốn mua máy, khi đó ta sẽ chia hai phần. Phần của anh là ba mươi tờ, phần của tôi là năm mươi tờ vì tôi bỏ vốn nhiều hơn anh, tôi chi tiền điện nước, tôi dành nhà cho anh đặt máy, ăn ở miễn phí. Nên tôi nghĩ là phần của tôi nhiều hơn không có gì là phi lý cả.

Im lặng suy nghĩ vài phút, Ronald đáp:

– Kể ra thì tôi cũng không thiệt thòi lắm. Ông bỏ vốn, tôi bỏ công, chia phần như vậy cũng hợp lý. Vậy theo ông thì khi nào chúng ta sẽ bắt đầu ?

Lòng tham nổi lên, An trả lời không cần suy nghĩ:

– Càng sớm càng tốt.

Ronald nói:

– Vậy thì ngày mai, ông đi rút tiền cho tôi đi mua máy. Để tránh gây sự nghi ngờ và chú ý của người bán hang cũng như của xóm giềng. Tôi đề nghị với ông là mỗi ngày tôi sẽ đi năm chỗ khác nhau để mua từng bộ phận. Tôi sẽ nói họ đóng thùng kỹ lưỡng để tôi đem hang xuống thẳng căn hầm mà ông định trước cho tôi đặt máy in. Các thùng sẽ chỉ được mở ra khi người thuê nhà đã dọn đi hết. Như vậy họ sẽ không biết là máy gì. Nếu có ai hỏi thì ông cứ nói là đồ bàn ghế để ông sửa nhà.

An gật đầu đồng ý. Ronald nói tiếp:

– Ông không cần đưa hết cho tôi cùng một lúc số tiền lớn như vậy, tôi không thích chút nào. Vậy mỗi lần, tôi đi mua hàng ông chỉ đưa cho tôi số tiền vừa đủ cho từng kiện hàng mà thôi.

Lời nói của Ronald làm cho An yên tâm. Thế là ngay ngày hôm sau, An chạy đi thuê xe cũng như đi rút tiền để Ronald đi mua máy. 18 giờ chiều Ronald về nhà với một thùng hàng bằng gỗ chằng dây kỹ lưỡng.Hai người cẩn thận bê thùng hàng thứ nhất cất xuống hầm. Trước khi ai về nhà nấy, Ronald cẩn thận khóa cửa hầm lại rồi giao chìa khóa cho An.

DVTN3

Và cứ như thế cho đến ngày thừ năm. Trước khì lái xe đi lấy kiện hàng cuối cùng. Ronald nói chuyến này anh ta phải sang tận Thụy sĩ để mua bộ phận quan trọng nhất là phần điện tử, nên hắn dặn An chiều ngày hôm sau An phải có nhà để giúp Ronald đưa kiện hàng dễ vỡ nhất xuống hầm.

Dứt lời, Ronald lái xe đi thẳng cùng với cái vẫy chào qua cửa xe.

Chiều hôm sau, An chờ từ 18 giờ đến gần nửa đêm vẫn chưa thấy Han… về. Hắn thầm nhủ, có thể Ronald đến Thụy sĩ mệt mỏi nên đã ở lại nghỉ một đêm nên có thể đêm sau mới về.

Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày không thấy Ronald trở về. An trở nên sốt ruột, bụng dạ không yên.

Đến ngày thứ năm, không còn đủ kiên nhẫn nữa, An quyết định đi ra nhà hầm để kiểm tra các kiện hàng. Đang đến nửa đường, chẳng hiểu nghĩ gì, An quay trở về nhà. Sau đó, hắn trở lại nhà hầm với một tay xà-beng, môt tay kềm cắt thép.

Đứng trước từng thùng hàng, An do dự không biết có nên mở hay không ! Vì hắn sợ một khi thùng hàng được mở ra sẽ gây sự tò mò của người hàng xóm.

Cuối cùng, không còn lựa chọn nào khác, hắn quyết định mở thùng hàng thứ nhất… khi nắp thùng được mở ra. Gương mặt của An tái nhợt. Hắn mở thùng thứ hai, thùng thứ ba, thùng thứ tư… sắc mặt của An trở thành trắng bệch như không còn một giọt máy, hắn ngã quỵ xuống đất ôm mặt khóc nức nở.

Bấy giờ hắn mới hiểu là hắn đã bị lừa. Hắn mất trọng 139.990€ cộng với tiền thuê xe, tiền ăn dọc đường cho Ronald chỉ để đổi lại mớ sắt vụn phế thải trong bốn thùng hàng.

Cái đau nhất của hắn trong vụ này là hắn không thể kiện được Ronald ! Có ai dại dột đến mức đi kiện một kẻ âm mưu với mình để làm chuyện phi pháp hay không ? Chắc hẳn là không.

Hồi kết:

An không phải là kể đầu tiên và duy nhất đã bị Ronald lừa ! Theo nguồn tin thu thập được từ Europol thì có ít nhất bảy người đã từng bị Han… lừa như vậy từ Hòa Lan đến Thụy sĩ, Đức, Bỉ, Pháp (hai lần), Anh. Nhưng vì không có ai dám đưa đơn kiện hắn vì sợ bị ghép vào tội đồng lõa in tiền giả với bản án tối thiểu từ 20 đến 40 năm tù.

Nếu Ronald có bị truy tố thì hắn cũng chỉ thụ án tối đa là 3 năm tù vì tội lừa đảo. Tuy nhiên, vì không gây án mạng, vì thành khẩn nhận tội Ronald giỏi lắm cũng chỉ bị 1 năm tù trong đó có ít nhất là 6 tháng tù treo. Nhưng vì thời gian tạm giam để điều tra, hầu tòa. Khi án xử xong, hắn sẽ được tha bổng tại chỗ.

ĐVTN

Phụ chú: Nhà báo Ngô Nhật Đăng (VN Thời Báo) giới thiệu về anh Đặng Vũ Thanh Nguyên
Đặng Vũ Thanh Nguyên từng là một người lính ở chiến trường Cambodia, sau khi định cư ở Bruxelles anh làm việc cho chính phủ Vương quốc Bỉ trong ngành Tư pháp.Với những đóng góp tích cực cho chính phủ anh được phong tước Hiệp sỹ, được tặng thưởng nhiều Huân chương của chính phủ Bỉ và Pháp trong đó có huân chương cao quý Bắc đẩu Bội tinh.
Đặng Vũ Thanh Nguyên còn có một niềm đam mê đó là viết.Anh kể lại những vụ án mà anh từng tham gia, hấp đẫn không kém những câu chuyện trinh thám từng làm say mê biết bao người.
VNTB trân trọng giới thiệu những tác phẩm của anh, cũng là những kinh nghiệm cho những người muốn theo đuổi cái nghề cực nhọc nhưng không kém lý thú này.

( Tên các nhân vật đã được đổi khác để đảm bảo quyền tự do cá nhân).

 

 

Lưu lại ý kiến đóng góp hay phản hồi vào ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s